Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Chiêu Diêu (Dịch)
  4. Chương 2: Sai lầm ở Kiếm Chủng 2

Chiêu Diêu (Dịch)

  • 1 lượt xem
  • 838 chữ
  • 2026-03-11 21:31:47

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Bình thường ta vốn chẳng coi bọn chúng ra cái đinh gỉ gì, nhưng thật sự không ngờ khí tức trong Kiếm Chủng lại hung hiểm đến vậy.

Ta đánh tan sát trận của tiên môn, nhưng lại không phòng bị được sát khí của Kiếm Chủng. Ta bị đâm trọng thương, phải dùng chút sức tàn cuối cùng mới ép được khí tức trong đó xuống, rồi lẩn vào một góc. Chỉ đợi Vạn Quân Kiếm xuất thế, ta sẽ chớp thời cơ đoạt lấy nó, từ đó thống trị thiên hạ.

Thế nhưng đám tử đệ tiên môn bị ta đánh tan sát trận vẫn chưa chịu biến đi, chúng cứ lảng vảng trong Kiếm Chủng truy tìm tung tích của ta.

Lúc này đây, ta thật sự chẳng còn một chút sức lực nào để đánh đấm với chúng nữa. Vết thương trên cổ bị sát khí của Kiếm Chủng cứa sâu hoắm đến tận xương, suýt chút nữa là bay luôn cái đầu, khiến ta ngay cả việc nói chuyện cũng khó khăn.

Ta nép mình sau kẽ đá, hết sức cẩn thận. Bỗng dưng, cổ họng cảm thấy một luồng hơi ấm áp, cả người ta căng cứng lại.

Ngay lúc định ra tay liều chết, miệng ta đã bị ai đó bịt chặt.

Ta ngước mắt lên, nhìn thấy khuôn mặt chằng chịt vệt đen kia, hóa ra là Mặc Thanh.

Thấy ta nhận ra mình, hắn lập tức buông tay, chỉ nhẹ nhàng áp lên cổ giúp ta cầm máu.

Ta nhìn hắn, thấy trong ánh mắt hắn là sự lo lắng chẳng thể che giấu nổi, ta đảo mắt một vòng:

"Mặc Thanh," ta gọi tên hắn bằng giọng khàn đặc, "ngươi... thích ta phải không?"

Phải, câu hỏi này của ta quả thực hơi đột ngột, nhưng cái vẻ quan tâm trong mắt hắn không giống như thứ mà một môn đồ bình thường sẽ lộ ra.

Nghĩ tới nghĩ lui, ta chỉ thấy có mỗi khả năng này là hợp lý.

Quả nhiên, sau khi nghe ta hỏi, hắn nhìn ta một cái rồi im như thóc, chỉ có bàn tay đặt bên sườn là lặng lẽ siết chặt lại.

Ta mỉm cười hiểu ý, ánh mắt lướt qua gương mặt đầy vằn đen của hắn.

Một tên ma tu chẳng có thiên phú gì, lại âm thầm theo ta vào Kiếm Chủng, chắc chắn là muốn ra tay cứu giá lúc quan trọng để ta ghi nhớ hắn đây mà. Bởi ngoài cách này ra, hắn làm gì có cửa lọt vào mắt ta cơ chứ?

Ta nhìn hắn, nở một nụ cười hết sức hiền hòa thân thiện: "Mặc Thanh, ngươi đã thích ta như vậy, chắc chắn không nỡ để ta chết ở đây, đúng không?"

Hắn im lặng nhìn ta, rồi rủ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào miếng gương bạc nhỏ treo trên cổ ta. Trong gương phản chiếu khuôn mặt đầy vết đen của hắn.

Ta chẳng biết hắn đang nghĩ cái gì, tạm coi như hắn đang muốn được ban thưởng, thế là ta làm bộ định tháo gương xuống: "Miếng gương bạc này cho ngươi làm tín vật. Hôm nay nếu ngươi bảo vệ ta rời khỏi đây an toàn, ngày sau ta nhất định sẽ bảo kê cho ngươi đứng đầu ma giới, ngạo thị quần hùng."

Cái gương nhỏ này ở đâu ra ta cũng quên béng rồi, chẳng biết có tác dụng gì không, thấy đeo đẹp thì đeo thôi. Bởi thế lúc đem cho đi, ta chẳng thấy xót xa chút nào.

Nhưng Mặc Thanh lại im lặng giữ tay ta lại: "Ngươi không cần cho ta bất cứ thứ gì."

Trái ngược với khuôn mặt đáng sợ, giọng nói của hắn hay đến lạ kỳ, "Ngươi cứ giữ lấy đi," hắn nói, "giữ cho kỹ là được rồi."

Có thể chẳng mất gì mà vẫn khiến kẻ khác bán mạng cho mình, ta đương nhiên là sướng rên rồi.

Thế là ta buông miếng gương ra, nhìn hắn, cố gắng nặn ra nụ cười dịu dàng nhất:

"Ngươi giúp ta dẫn dụ đám đệ tử tiên môn kia đi được không?"

Hắn bỗng đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má ta, ngón tay dừng lại nơi lúm đồng tiền.

Ta lúc này đang phải bấu víu vào hắn để giữ mạng, nên đương nhiên là chẳng có tự trọng gì sất, cứ để mặc hắn muốn sờ đâu thì sờ.

"Môn chủ."

Hắn gọi ta như thế, nghe thì chẳng khác gì đám đệ tử khác, nhưng vì lúc này ngón tay hắn đang đặt trên mặt ta, nên cái tiếng gọi này nghe "khác bọt" hẳn.

"Ta có thể vì người mà từ bỏ tất cả, chỉ cần người bình an."

Ừm, cái lúc này mà bày tỏ lòng trung thành thì đúng là một đệ tử biết ăn biết nói.

Có điều, những lời hắn nói chẳng khiến ta mảy may xúc động.

Thứ chuyện này ta thấy nhiều rồi, khối kẻ cứ bô bô "vì ngươi ta có thể từ bỏ tất cả", chẳng qua không phải vì hắn vĩ đại gì cho cam, mà đơn giản là vì hắn vốn dĩ chẳng có cái nịt gì để mất mà thôi.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top