Ta tự thán phục cái trí tuệ xoay chuyển tình thế nhanh như chớp của mình mất một giây.
Sau đó tiếp tục nhìn chằm chằm Mặc Thanh, nghiêm túc nói:
"Đúng vậy, nàng ta bắt tôi đốt giấy tiền, nếu không sẽ làm loạn, sẽ giết tôi."
Mặc Thanh im lặng hồi lâu, đôi hắc đồng ấy sâu hoắm như một hố đen, che giấu mọi cảm xúc, khiến ta chẳng thể nào đoán định được tâm tư của hắn.
Ta chờ hắn lên tiếng, chờ mãi, cuối cùng hắn chỉ thốt ra đúng bốn chữ:
"Không thể nào."
Hắn cúi đầu, như thể đang lầm bầm tự nhủ,
"Nàng mà còn sống, nhất định sẽ tìm đến ta trước tiên."
Hừ, tên xấu xí nhà ngươi ở điểm này trái lại nhìn thấu tâm can ta đấy.
Điều hối tiếc duy nhất của ta ở cõi trần này chính là cuối cùng không thể mang ngươi theo cùng.
Nếu ta sống lại, dĩ nhiên người đầu tiên ta tìm chính là ngươi, sau đó tiễn ngươi lên đường luôn.
Giống như bây giờ vậy.
Nhưng lúc này ta không thể nói thế, chỉ đành chống chế:
"Tôi cũng không biết tại sao nàng ta chỉ tìm mỗi mình tôi, có lẽ... là do lần trước tôi đập đầu trước mộ nàng nên bị ám rồi... Trong mơ nàng ta đáng sợ lắm, tôi cũng là bất đắc dĩ thôi... Môn chủ, tôi hai lần xông vào cấm địa, thực sự không thể trách tôi được."
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt tội nghiệp, vì lúc nãy Chỉ Yên vừa khóc xong nên vành mắt vẫn còn hơi đỏ, ta cố sức mở to mắt không chớp, một lát sau, đôi mắt mỏng manh lại tràn đầy lệ quang.
Hắn lặng lẽ nhìn ta rất lâu.
Trong lòng ta thừa hiểu, trước mặt người của Vạn Lục Môn mà giở trò đáng thương là vô dụng nhất.
Mặc Thanh cũng là do một tay ta đào tạo ra, nếu giờ trò này mà có tác dụng, thì chắc chắn là vì...
"Đứng lên đi."
Hắn tha cho ta.
Trong lòng ta thầm khẳng định, quả nhiên cái tên Mặc Thanh này chính là có hứng thú với gương mặt của Chỉ Yên!
Không nỡ xuống tay đây mà!
Mặc Thanh liếc xéo ta: "Nàng ta ở trong mơ của ngươi thế nào?"
"Ai cơ? Nữ ma đầu Lộ Chiêu Diêu ấy hả?"
Ta nhìn sắc mặt Mặc Thanh mà dè chừng:
"Nàng ta ấy à, mặt mũi trắng bệch, dưới chân không có bàn chân, bộ dạng dữ tợn lắm..."
Đang nói thì thấy Mặc Thanh nghi ngờ nheo mắt lại, ta biết hắn đang dò xét mình, liền lập tức lồng ghép cảm xúc thật vào:
"Thật ra nàng ta cũng chẳng khác người sống là bao, chỉ là rất hận ngươi. Nàng ta nói ngươi cướp vị trí của nàng, hại chết nàng, nàng nhất định phải về tìm ngươi báo thù."
Năm đó những người ở trong Kiếm Chủng chắc hẳn đều đã bị kiếm khí của Vạn Quân Kiếm lúc xuất vỏ chấn chết sạch rồi, thế gian dù có đồn đoán cũng không ai có thể khẳng định chắc nịch rằng ta bị chính tay Mặc Thanh giết chết.
Vì vậy, ta nói ra một bí mật mà chỉ có hắn và ta biết, chính là cách tốt nhất để dập tắt sự nghi ngờ của hắn.
Quả nhiên nghe xong, Mặc Thanh im lặng hẳn.
Một lúc lâu sau, hắn mới hơi quay đầu, nhìn về phía bia mộ không chữ của ta.
Hồn phách của Chỉ Yên đang đứng ở phía đó, nàng ngơ ngác nhìn Mặc Thanh cho đến khi hắn cúi đầu xuống.
Hắn lẩm bẩm một câu:
"Vậy tại sao còn chưa tới?"
Ồ hố, đang thách thức ta đấy à.
Ta bắt đầu thấy muốn xắn tay áo lên rồi đấy.
Nhưng rất nhanh ta đã điều chỉnh lại cảm xúc, bây giờ không phải lúc đối đầu trực diện với Mặc Thanh.
Ta nén giận, tự nhắc mình phải nhẫn nhục chịu khó, dùng kế "đường vòng cứu nước", không được kích động.
Mặc Thanh lẩm bẩm xong câu đó liền lẳng lặng quay lưng bỏ đi.
Hắn chẳng nói sẽ sắp xếp ta thế nào, vậy nên ta cứ đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng hắn.
Còn Chỉ Yên lại ghé sát vào cạnh ta, thắc mắc:
"Tên ma đầu họ Lệ này... biểu cảm lúc nãy hình như rất đau lòng."
Nàng nói,
"Chẳng giống ma đầu chút nào, cứ như một đứa trẻ cô độc bị bỏ rơi vậy..."
Mặc Thanh đang ở phía trước nên ta không tiện đáp lời Chỉ Yên, chỉ có thể tặng cho nàng một cái lườm cháy mắt.
Cái đám danh môn chính phái này thật đúng là toàn nuôi ra một lũ chuyên tự đa tình!
Mặc Thanh mà biết đau lòng sao?
Hắn bây giờ quyền lực nắm trọn trong tay, nếu có đau lòng thì cũng chỉ là than vãn một câu: Thiên hạ bao la, đỉnh cao tuyết lạnh, chẳng ai hiểu được nỗi cô độc của kẻ đứng đầu mà thôi!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận