Ta cũng thu hồi tâm trí, loại bỏ tạp niệm, dồn hết sự tập trung đâm sầm vào cơ thể của nàng.
Trong nháy mắt, đầu ngón tay ấm sực, dưới chân nặng trĩu, cảm giác nặng nề quen thuộc của xác thịt ùa về trong các giác quan.
Ta chớp mắt, nhìn về phía bia mộ, chỉ thấy hồn phách của Chỉ Yên đang đứng ngây người ra đó, chính là vừa bị ta tông văng ra ngoài.
Quả nhiên!
Cái việc chiếm xác người khác này cứ phải làm vào buổi đêm mới "ngon lành" được!
Ta đứng dậy, siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh trong lòng bàn tay, tâm trí bỗng chốc sáng bừng lên.
Cuối cùng!
Loay hoay mãi, cái thân thể này cũng thuộc về ta rồi!
Thế nhưng, ta còn chưa kịp vui mừng quá vài giây với cái thân xác mới tậu được, đã chợt nhận thấy một luồng khí tức vút nhanh tới sau lưng.
Ánh mắt ta ngưng lại, đang định né tránh thì đã cảm thấy một bàn tay bóp chặt lấy cổ mình, nhấc bổng ta lên.
Hơi thở tức khắc bị tước đoạt, trong cơn nghẹt thở ta nhìn kẻ trước mặt.
Vẫn là một bộ hắc bào ấy, nhưng mặt hắn lạnh như sương, ánh mắt sắc như dao, như muốn lóc từng thớ xương của ta:
"Lại là ngươi."
Giọng hắn băng lãnh,
"Ganh gan xông vào cấm địa, đừng hòng ta tha cho ngươi lần thứ hai."
Hồn phách Chỉ Yên đứng bên cạnh sợ đến mức thở không ra hơi, rú lên kinh hãi:
"Chị thấy chưa! Chị còn bảo tôi đi nịnh bợ tên đại ma đầu họ Lệ đó, còn bảo hắn có ý với tôi! Hắn có ý muốn giết tôi thì có! May mà tôi chưa đi!"
Trong lòng ta tức đến nổ phổi.
Nếu không phải cái thân xác này của Chỉ Yên quá vô dụng, thì ta có đời nào để Mặc Thanh trị cho ra nông nỗi này không!
Mà tên Mặc Thanh này cũng thật nực cười, sao lần nào hắn cũng canh đúng lúc ta và Chỉ Yên vừa tráo đổi thân xác là mò đến làm khó ta thế không biết, đúng là số mạng định sẵn hắn khắc chết ta mà!
Ta túm lấy cánh tay hắn, dốc hết sức bình sinh cạy ra một chút khe hở, khàn giọng nói:
"Lần trước là bị ép, lần này... tôi cũng là bị ép..."
Mặc Thanh cười lạnh một tiếng, ném mạnh ta xuống đất.
Ta vội vàng ôm cổ, vừa ho vừa thở dốc, trong tiếng tai ù đặc, ta nghe thấy tiếng cười mỉa mai chứa đầy sát khí của hắn:
"Bị ép? Bởi đám ma tu bên ngoài sao?"
Lần trước chạm mặt, Mặc Thanh đã đón đỡ hai chiêu kiếm của ta.
Nếu tính theo thực lực của hai chiêu đó, thì cả đám ma tu hạng bét ở đỉnh Hí Nguyệt quả thực không phải đối thủ của ta.
Nhưng lúc cái xác này bị bắt nạt, kẻ cầm lái lại là con gà mờ Chỉ Yên kia mà!
Ta không tài nào giải thích nổi, để tránh Mặc Thanh nghi ngờ, ta đành nảy ra một kế, chỉ tay vào nấm mồ của chính mình:
"Là nàng ta, tôi bị nàng ta ép."
Lời vừa thốt ra, Mặc Thanh đột nhiên lặng đi trong thoáng chốc.
Ta ngẩng đầu nhìn lại, thấy ánh mắt hắn đầy vẻ dò xét, nhìn chằm chằm vào kẻ đang nằm bò dưới đất là ta đây:
"Ngươi biết đây là mộ của ai?"
"Biết chứ, Lộ Chiêu Diêu..."
Ánh mắt hắn chợt sầm xuống, sát khí bao trùm: "Làm sao mà biết?"
"Trong mơ."
Ta vừa tính toán vừa thêu dệt,
"Đêm nào nàng ta cũng hiện về trong mơ của tôi, bắt tôi phải đốt giấy tiền cho nàng."
"Nàng vào giấc mơ của ngươi?"
Mặc Thanh ngắt lời ta, nheo mắt đầy nghi hoặc và dò xét.
Ta thầm nhủ, để Mặc Thanh biết hồn phách của ta vẫn còn tồn tại có lẽ không tốt lắm.
Nhưng mà thôi kệ đi, chuyện ma quỷ thần thánh này, nếu ta không chết thì ta cũng chẳng biết người chết xong có biến thành quỷ thật hay không.
Những chuyện hư vô mờ mịt đối với người sống thế này, có cho hắn điều tra cũng chẳng ra được manh mối gì đâu.
Chi bằng ta trực tiếp bày ra một ván cờ.
Để Mặc Thanh biết hồn phách ta vẫn còn, nhưng hắn không cách nào tìm thấy ta.
Vì để bảo vệ vị thế của mình, hắn chắc chắn sẽ tốn công sức đi tìm quỷ. Và trong lúc hắn bận rộn với việc đó, ta có thể dùng thân xác của Chỉ Yên, ẩn nấp bên cạnh hắn, lấy cái cớ "Lộ Chiêu Diêu đêm nào cũng báo mộng" để giả vờ giúp hắn tìm kiếm "Lộ Chiêu Diêu".
Một mặt làm nhiễu loạn tâm trí hắn, một mặt tiếp cận, len lỏi vào cuộc sống của hắn, chiếm lấy sự tin tưởng.
Từ nay kẻ thù ở ngoài sáng ta ở trong tối, đợi lúc hắn buông lỏng cảnh giác, ta sẽ tặng hắn một đao đoạt mạng!
Quá đỗi hoàn hảo!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận