Tôi thản nhiên xua tay, đè nén cơn giận của nàng ta xuống:
“Chúng ta bàn một vụ giao dịch nhé.”
Tôi nhìn linh hồn của nàng ta, nói:
“Thân thể này rốt cuộc ta cũng sẽ trả lại cho ngươi thôi, dù sao ta cũng chẳng mặn mà gì với việc sống lại cho lắm. Ta chỉ có một nguyện vọng, đợi ta thỏa nguyện rồi ta sẽ trả. Trong thời gian này, coi như ngươi cho ta mượn xác. Ta không trả được cho ngươi một cái xác khác, nhưng ta có thể dùng thân thể này giúp ngươi báo thù, ngươi thấy thế nào?”
Nàng ta im lặng.
“Ta nói thật nhé, Giám Tâm môn chủ đối với ta chỉ là chuyện nhỏ, nhưng dựa vào bản lĩnh của ngươi, muốn báo thù thì chẳng biết đến năm tháng nào.”
Tôi nhếch môi cười,
“Lúc ta còn sống, hạng người cầu xin Lộ Chiêu Diêu ta giúp đỡ còn nhiều hơn cả cỏ trên núi Trần Tích này, ta thường chẳng thèm đếm xỉa tới đâu. Cơ hội này với ngươi mà nói, đúng là nghìn năm có một đấy.”
Cầm Chỉ Yên trầm tư.
Nàng ta chưa kịp trả lời thì tiếng bước chân từ xa đã truyền tới, tôi ngóng ra xa:
“À, kiệu đến rồi.”
Tôi nhìn nàng ta cười bảo:
“Chẳng phải ngươi muốn nhập ma đạo sao? Hôm nay ta coi như hảo tâm dạy ngươi bài học đầu tiên: Ở ma đạo, kiểu này của ta không gọi là diễu võ dương oai, mà gọi là thủ đoạn. Nhớ cho kỹ, xuất hiện là phải áp đảo người khác một đầu, như thế những ngày sau này mới dễ sống.”
Mấy tên ma tu hành sự cũng nhanh, chớp mắt đã đến trước mặt, cẩn thận dìu cái thân xác đầy thương tích của tôi lên kiệu.
Lúc này Cầm Chỉ Yên mới mở miệng:
“Không được, thù này ta phải tự báo. Đây là huyết hải thâm thù của gia đình ta.”
Tôi nhướng mày, ừm, cũng là một cô nàng có cốt cách đấy.
Chỉ tiếc là…
Tôi đã ngồi lên kiệu, bốn tên ma tu khiêng kiệu rất có nghề, đi lại bằng phẳng vững chãi.
Tôi nhìn Cầm Chỉ Yên, bĩu môi rồi nhún vai một cái.
Chỉ tiếc là, ngươi nói hơi muộn, giờ ta cũng chẳng xuống được nữa.
Đám ma tu dưới chân như có gió cuốn, khiêng kiệu đưa tôi thẳng tiến về phía trước.
Tôi thấy Cầm Chỉ Yên sau một hồi ngơ ngác thì "vắt chân lên cổ" mà đuổi theo sau kiệu, nhưng tốc độ bay của một con "ma mới" đúng là chậm đến mức khiến người ta đau lòng.
Chẳng mấy chốc đã bị bỏ xa một đoạn dài.
Đây là bài học hảo tâm thứ hai.
Tôi thoải mái nằm trên kiệu, mặc kệ nàng ta ở phía sau vừa đuổi vừa mắng, thầm nghĩ: Đã tu ma thì không được tin tưởng bất cứ ai cả, mấy cô nàng từ danh môn chính phái bước ra vẫn còn non lắm.
Kiệu khiêng rất vững, tôi nằm một hồi thấy hơi buồn ngủ.
Lúc rời khỏi khu cấm địa này, cũng là lúc cơn mưa sấm sét vừa dứt, trăng ra khỏi mây, đêm đã về sâu.
Không ngờ cuộc đời tôi sau khi biến thành quỷ lại còn có cơ hội một lần nữa khuấy đảo phong vân.
Tôi nghĩ, cuộc sống mới của mình sắp bắt đầu rồi…
Thế nhưng… thực tế lại không phải vậy.
Bởi vì sáng sớm hôm sau, khi vừa tỉnh dậy, tôi phát hiện ra…
Ta! Lại! Biến! Thành! Quỷ! Rồi!
Chẳng có một chút dấu hiệu nào báo trước!
Chẳng có một chút dấu hiệu nào báo trước luôn!
Chuyện quan trọng phải nhấn mạnh hai lần!
Tôi hoàn toàn ngẩn tò te đứng cạnh cái thân xác đang hôn mê của Cầm Chỉ Yên.
Sau khi định thần lại một chút, tôi thử lao vào thân xác nàng ta lần nữa, nhưng kết quả chỉ là xuyên qua.
Nửa linh hồn trong suốt phía dưới lún sâu vào giường, hoàn toàn không thể nhập xác được.
Tại sao?
Tôi cực kỳ hoang mang, nhìn chằm chằm cái thân xác nửa sống nửa chết kia mà suy tính.
Đêm qua lúc được khiêng về, tôi tuy vẫn còn vài phần ý thức nhưng đã ở trạng thái bán hôn mê.
Thân thể này bị thương quá nặng, tôi không còn sức để điều khiển nữa, đành mặc kệ cho phu kiệu khiêng lên đỉnh Hí Nguyệt.
Người ở đây đã tắm rửa, trị liệu và thu xếp cho tôi ngủ lại.
Đến lúc nhắm mắt, mọi thứ vẫn bình thường, không có gì lạ xảy ra cả.
Linh hồn con nhỏ tiên môn kia rõ ràng đã bị bỏ lại ở thung lũng mộ địa đó, cả một đêm, với tốc độ của nàng ta tuyệt đối không thể nào bay lên đây được, không thể nào đoạt lại cái xác này…
“Ưm…”
Thân thể Cầm Chỉ Yên rên rỉ một tiếng, từ từ tỉnh lại.
Nàng ta tỉnh thật rồi!
Tôi chấn động.
Linh hồn nàng ta!
Tự mình bay về rồi sao!
Là nàng ta đã đẩy tôi ra à!
“Ta…”
Nàng ta vừa cử động cánh tay đã lập tức kêu lên,
“Xúy… đau quá.”
Phế thoại, bị thương nặng như thế, cũng chỉ có hạng ma đầu kiên cường, nếm trải đủ phong sương như ta mới nhịn đau được mà không đổi sắc thôi.
“Lộ Chỉ Yên.”
Tôi gọi tên nàng ta.
“Ta không họ Lộ!”
Nàng ta phản bác lại một câu, rồi quay đầu lại, trừng mắt nhìn tôi như thấy quỷ… ừ thì đúng là thấy quỷ thật, nàng ta kinh ngạc trừng mắt nhìn: “Ngươi!”
Nàng ta liên tục hít vào mấy ngụm khí lạnh, nhưng cái động tác này khiến ngực nàng ta đau đến mức không nói nên lời, chỉ có ngón trỏ run rẩy chỉ vào tôi, mặt cắt không còn giọt máu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận