Giọng hắn đầy vẻ châm chọc, như muốn nhắc nhở cái sự thật là vừa mới gặp mặt tôi đã đòi lấy mạng hắn rồi.
Mắt tôi đảo một vòng, cười hì hì:
“Thấy Môn chủ uy phong quá tiểu nữ kích động không kiềm chế được, nên mới muốn được thỉnh giáo ngài đôi chút. Nói thật với ngài, không phải tôi nổ đâu, chứ với bản lĩnh của tôi bây giờ, người trong Vạn Lục Môn ngoài Môn chủ ra, tôi trộm nghĩ chẳng còn ai đủ tư cách nhận tôi làm đồ đệ cả.”
Tôi ngẩng cao đầu, miệng đầy máu, người đầy bùn, thân hình thảm hại nhưng ánh mắt lại vô cùng chân thành nhìn hắn:
“Môn chủ, tôi là muốn bái ngài làm sư phụ mà!”
Mặc Thanh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm, không nói một lời.
Cái vẻ xa xăm ấy lại hiện lên trong đáy mắt hắn.
Tôi vẫn không hiểu, chỉ mặc cho những sợi mưa rơi thành hàng dệt nên tầng tầng lớp lớp lưới ngăn cách giữa tôi và hắn, làm ướt sũng mái tóc và gương mặt tôi hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng, người hắn khẽ động, mạng sống của thân xác này hoàn toàn treo trên một ý niệm của hắn...
“Hừ! Muốn bái Môn chủ làm sư phụ! Cái loại chó săn của Tiên môn nhà ngươi mà cũng dám mơ tưởng hảo huyền!”
Một tên hộ vệ đi theo phía sau đột nhiên chen ngang một câu.
Tôi liếc mắt, ghi hận cái bản mặt mũi tẹt mắt ti hí kia vào sổ thù vặt.
Hắn nói xong cũng chẳng dừng lại, lách qua người Mặc Thanh, vung đao định chém tôi.
Hừ, gan to tày đình, dám đi trước cả Môn chủ, không biết điều!
Nhìn cái tướng là biết gã này ở Vạn Lục Môn chẳng bao giờ leo lên được chức cao rồi.
Trong lòng tôi đang khinh bỉ, thì quả nhiên, đại đao của hắn còn chưa kịp giơ lên cao nhất, cả người đã bị một lực đạo vô hình đánh trúng, ngã chổng vó, mông đập xuống bãi bùn.
Mặc Thanh liếc mắt, ánh nhìn lạnh buốt:
“Ai cho ngươi lá gan dám động thủ?”
“Môn... Môn chủ.”
Tên tùy tùng mũi tẹt đến đau cũng không dám kêu, lập tức bò dậy quỳ rạp dưới đất,
“Chẳng phải lúc nãy Môn chủ nói... kẻ nào tự ý xông vào cấm địa, bất luận nhân quả, sát... sao ạ?”
Hắn run cầm cập, giọng điệu có chút ủy khuất tội nghiệp.
Tôi làm chứng, vừa rồi đúng là Mặc Thanh có nói như vậy thật.
Nhưng mà, lãnh đạo mà!
Thế nào là lãnh đạo!
Lãnh đạo chính là khi người ta nói là một thì ngươi phải bảo là một, nhưng khi người ta nói không phải là một – dù trước đó một giây vừa khẳng định là một – thì ngươi cũng không được phép nhắc lại chuyện cũ.
Bởi vì làm vậy sẽ khiến lãnh đạo trông rất ngu ngốc, cực kỳ mất mặt.
Dù sao tôi cũng từng làm lãnh đạo rồi, tôi rất hiểu cái tâm trạng khó xử của Mặc Thanh lúc này khi gặp phải một thằng thuộc cấp đần độn như thế.
Thế nên tôi mới có lòng tốt đứng ra hòa giải:
“Tôi đâu có tự ý xông vào! Tôi là bị ép mà, không được giết tôi đâu.”
Tôi quay đầu lại, chỉ vào gã Liễu Thương Lĩnh đang nằm ngất ngư đằng kia:
“Giết hắn đi, tất cả là tại hắn hết đấy.”
“Không được!”
Chỉ Yên bên cạnh hét lên.
Nhưng ngoài tôi ra chẳng ai nghe thấy tiếng một con ma, dù cho đó có là Mặc Thanh lợi hại khôn lường sau khi có được Vạn Quân Kiếm đi chăng nữa.
Tôi lườm Chỉ Yên một cái, chẳng thèm chấp nàng ta.
Cái nồi này không để Liễu Thương Lĩnh đội thì ai đội, tôi đâu có ngu, đương nhiên phải ưu tiên giữ cái thân xác của Chỉ Yên trước đã, còn Liễu Thương Lĩnh chết hay sống thì liên quan gì đến tôi.
Tôi quay lại nhìn Mặc Thanh, chờ đợi hắn đưa ra quyết định cuối cùng.
Rốt cuộc, Mặc Thanh cũng xoay người rời đi, chỉ để lại một câu:
“Hí Nguyệt Phong, tự đi tìm người sắp xếp chỗ ở.”
Vậy là hắn đồng ý cho tôi ở lại, nhưng chuyện có nhận đồ đệ hay không, có giết Liễu Thương Lĩnh hay không thì hắn chẳng nói rõ.
Chỉ là trước khi rời đi, lúc ngang qua mộ của tôi, bước chân hắn khựng lại một chút.
Hắn khẽ cử động đầu ngón tay, một kết giới lấp lánh kim quang lập tức ngưng tụ trên mộ tôi, tựa như một chiếc ô lớn, che chắn hết thảy màn mưa xối xả.
Tôi nhướng mày.
Hắn có ý gì đây?
Tiện tay ban phát chút lòng thương hại sao?
Chẳng có cơ hội để hỏi, cũng chẳng thể hỏi được, bóng dáng của Mặc Thanh đã hoàn toàn mất hút sau màn mưa mịt mùng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận