“Môn chủ từng dặn không được lạm sát kẻ vô tội...”
“Nơi khác đương nhiên là không, nhưng kẻ dám tự ý xông vào cấm địa, bất luận nhân quả, sát!”
“Rõ... rõ, thuộc hạ ghi nhớ...”
“Xử lý xong chuyện ở đây, tự đến Trừng Phạt Đường lĩnh phạt.”
Hừ, giờ hắn ta oai phong lẫm liệt gớm nhỉ.
Tôi khinh bỉ hừ lạnh một tiếng trong lòng, xoay xoay cái cổ, nắn lại đốt ngón tay, nghe tiếng xương cốt “răng rắc” vang lên, chuẩn bị hoạt động gân cốt một chút.
Cầm Chỉ Yên đứng sau lưng nhìn chằm chằm vào tôi:
“Cô định làm gì? Không phải cô nói tôi trả lời xong câu hỏi thì cô sẽ trả lại thân xác cho tôi sao?”
Cô nàng bắt đầu hoảng loạn, chắc là lại nghĩ đến mấy cái đại nghiệp “phá làng phá xóm” của tôi lúc còn sống,
“Cô... cô định nuốt lời à?”
Tôi chỉ nheo mắt nhìn về phía con đường mịt mù cuối màn mưa, lắng nghe tiếng bước chân đang đạp nước tiến lại gần:
“Vừa nãy chẳng phải ngươi hỏi ai là kẻ đã chôn cất ta sao?”
Tôi hất hàm,
“Tự mình nhìn cho kỹ đi.”
Lời vừa dứt, một bóng người vận hắc bào đen tuyền quả nhiên xuất hiện trong tầm mắt.
“Là... là Vạn Lục Môn chủ... Lệ Trần Lan.”
Ồ, hóa ra hắn tên là Lệ Trần Lan à.
Tôi khẽ cười, con trai của Lão Ma Vương, họ Lệ cũng là lẽ đương nhiên.
Năm đó mới gặp, hắn sống chết không chịu khai tên thật, làm hại tôi phải tốn bao nhiêu nếp nhăn não mới nghĩ ra được cái tên “Mặc Thanh” cho hắn.
Giờ ngẫm lại, mẹ kiếp, ta đúng là bị hắn dắt mũi từ đầu đến cuối mà!
“Này tiểu cô nương.”
Tôi gọi Chỉ Yên,
“Lúc nãy ngươi nói, ngươi muốn bái nhập Vạn Lục Môn đúng không?”
Chỉ Yên ngẩn người nhìn tôi:
“Đúng... đúng vậy.”
“Ta có cách này đơn giản hơn nhiều.”
Tôi quay sang nhìn nàng ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà khí,
“Quy tắc ta lập ra từ ngày dựng lên Vạn Lục Môn chính là: Kẻ nào có bản lĩnh giết được ta, kẻ đó có tư cách làm Môn chủ đời kế tiếp. Ta đồ rằng, ngươi muốn báo thù mà chỉ vào Vạn Lục Môn làm cái loại lâu la quèn thì chán chết. Hay là...”
Tôi cười để lộ chiếc răng khểnh sắc lẹm,
“Để ta tiễn ngươi một bước lên tiên, thấy sao?”
“Thế nào là... một bước lên tiên?”
Chỉ Yên ngơ ngác như bò đội nón.
Thì là để ngươi đi làm Môn chủ luôn chứ sao!
Tôi thầm trả lời trong bụng, ánh mắt liền lạnh xuống.
Cổ tay xoay nhẹ, thanh Bạch Thủy Giám Tâm Kiếm dưới đất lập tức bị hút vào lòng bàn tay.
Tôi vuốt dọc sống kiếm, gạt sạch nước mưa và bùn đất, nhìn chăm chằm vào Mặc Thanh đang sải bước giữa cơn mưa xối xả kia.
Thù mới nợ cũ cuồn cuộn dâng lên trong lòng, tôi mượn lực dưới chân, phi thân vọt tới, trường kiếm vung lên thành một đạo kiếm khí như cầu vồng rực rỡ, trực diện sát phạt về phía bóng đen trước mặt.
“Bảo vệ Môn chủ!” Đám môn đồ phía sau gào lên, nhưng tiếng hét còn chưa tới nơi thì kiếm khí của ta đã chém thẳng lên người Mặc Thanh.
Chỉ nghe một tiếng “Coong” vang dội, như một tia sét đánh thẳng xuống mặt đất, thanh âm rung chuyển cả không gian.
Trong màn mưa nhòe nhoẹt, tôi đắc ý nhếch môi cười.
Thân xác của con bé Chỉ Yên này tuy nội tức không đủ, sức mạnh có hạn, nhưng dù là một cái “vỏ” nát đến mấy mà để vào tay ta chơi, thì ta cũng...
Thì ta cũng...
Hình như... chơi không nổi rồi.
Sau khi hào quang kiếm khí tan đi, Mặc Thanh vẫn đứng sừng sững giữa màn mưa.
Hắn chắp tay sau lưng, phong thái ung dung đúng chất của một bậc tông sư.
Cú chém vừa rồi của tôi, đừng nói là làm hắn bị thương, ngay cả một vệt xước trên vạt áo hắn... cũng không tìm ra nổi.
Tuy nhiên, đạo kiếm khí đó cũng đã thành công khiến hắn phải chú ý đến tôi.
Khoảng cách hơi xa nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của hắn, nhưng tôi cảm nhận được một cách rõ rệt: Cái người này so với tên tiểu tử đứng trước mộ tôi lúc nãy hoàn toàn là hai thái cực khác nhau.
Trong mắt hắn, hàn quang lấp lánh như tinh tú, sát khí lạnh thấu xương, cứ như thể hắn và tên tiểu xấu xí mà tôi từng biết chưa từng là một người vậy.
Tôi có chút ngẩn ngơ, và chính trong khoảnh khắc thất thần đó, Mặc Thanh đột nhiên động thủ.
Chẳng cho ai chút thời gian chuẩn bị, hắn đã dịch chuyển tức thời đến ngay trước mặt tôi.
Tôi chỉ kịp thấy một đạo kim ấn lóe lên trong lòng bàn tay hắn.
Chiêu giết người!
Trúng là chắc chắn thăng thiên!
Ý nghĩ đó xẹt qua đại não, tôi nhanh trí dùng thanh Bạch Thủy Giám Tâm Kiếm chắn ngang trước ngực.
Một tiếng “Póc” giòn giã vang lên như giọt nước rơi xuống lòng hồ, nhưng sức mạnh khổng lồ kia đã hất văng tôi đi.
Tôi xuyên qua màn mưa, bay đi một đoạn xa rồi mới tiếp đất, lăn lông lốc như một cục phân tròn vo, dính đầy bùn đất, cuối cùng va vào một tảng đá mới dừng lại được.
Tôi “Oẹ” một cái, phun ra một ngụm máu tươi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận