Ta khoanh tay hỏi:
"Báo thù?"
"Môn chủ Giám Tâm Môn - Liễu Nguy đã giết cha ta..."
Nàng nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi:
"Ta phải bắt lão già đó nợ máu trả bằng máu."
Ta liếc nhìn nam tử đang nằm đo ván trong vũng bùn bên cạnh:
"Hắn cũng là người Giám Tâm Môn mà, sao các ngươi lại dây dưa với nhau thế? Ta thấy hắn có vẻ khá là thích ngươi đấy."
Chỉ Yên im lặng một chốc:
"Cha ta và lão tặc Liễu Nguy vốn là chí giao, ta từ nhỏ đã lớn lên ở Giám Tâm Môn, hắn... là con trai út của Liễu Nguy - Liễu Thương Lĩnh, ta vốn có hôn ước với hắn. Ngờ đâu... Lần này ta định nhập ma đạo, hắn liền đuổi theo, không cho ta lên núi Trần Tích."
Ta gật đầu, hóa ra lại là một vở kịch "ngược luyến tình thâm" mang theo huyết hải thâm thù:
"Thế trước khi hắn bắt được ngươi, ngươi đã tới núi Trần Tích chưa?"
Chỉ Yên ngẩng đầu nhìn ta, vẻ mặt hơi lạ lùng:
"Đây chính là chân núi Trần Tích mà, ngươi không biết sao?"
Ta... Ta thật sự không biết đấy!
Lũ cô hồn các quỷ phiêu dạt qua đây chưa bao giờ bảo ta chỗ này là núi Trần Tích cả.
Dãy núi Trần Tích kéo dài hàng trăm dặm, mỗi ngọn núi lại có một phong cảnh khác nhau, ta ở đây cả trăm năm rồi cũng chưa chắc đã nắm rõ hết.
Cái tên tiểu tử xấu xí kia thế mà lại đem xác ta chôn ngay trong núi Trần Tích, hắn...
Hắn quả nhiên là hận ta, muốn ta ngày đêm phải ngước nhìn đỉnh núi để khoe khoang những thành tựu của hắn chứ gì!
Cái đồ vương bát đản này!
Chỉ tiếc cho cái tâm cơ của hắn, tính tới tính lui thế nào lại không tính ra được chuyện ta căn bản chẳng nhận ra đây là núi Trần Tích!
Hừ!
Đòi đấu với ta à!
Không xem thử trái tim ta nó bao la đến nhường nào sao!
"Ta vừa mới lên Vạn Lục Môn, còn chưa kịp gia nhập môn phái thì đã bị Liễu Thương Lĩnh chặn lại... rồi đưa tới đây."
Đã đến tận cửa Vạn Lục Môn rồi mà còn để người của Giám Tâm Môn bắt đi mất?
Đám canh cổng ăn cái gì mà làm ăn như thế?
Tên tiểu tử xấu xí kia còn dám mặt dày bảo là quản lý Vạn Lục Môn rất tốt à?
Ta bắt đầu cảm thấy hơi nóng máu với cách trị quân không nghiêm của Mặc Thanh.
Chỉ Yên đứng đằng kia nhìn ta, lúc này nàng ta cũng đã bình tĩnh lại, xoay đầu nhìn tấm bia, rồi lại nhìn ta đang chiếm cứ cơ thể nàng, hỏi:
"Còn ngươi? Ngươi là ai, vì sao lại bị chôn ở đây, còn lập một tấm bia không chữ?"
"Ta ấy à."
Ta cong môi, khẽ mỉm cười:
"Ta họ Lộ tên Quỳnh, tự Chiêu Diêu, chính là kẻ đã lập ra Vạn Lục Môn trên núi Trần Tích này..."
"... Nữ... Nữ ma đầu."
Nàng ta kinh hãi thốt lên, nối tiếp lời của ta.
Ta ngắm nghía biểu cảm của nàng, hài lòng gật đầu:
"Đúng, chính là nữ ma đầu đó."
Ta thấy nàng nuốt nước miếng một cái, mặc dù ta biết hồn thể thì làm gì có nước miếng.
Lại một lần nữa được người khác nhìn bằng ánh mắt kính sợ thế này, ta cảm thấy cả tâm hồn lẫn thể xác đều sảng khoái vô cùng, cơn tức nghẹn khuất phải chịu ở chợ quỷ vong hồn mấy hôm trước lập tức được trút sạch sành sanh.
"Giang hồ không một ai tìm được thi thể của ngươi, hóa ra ngươi lại bị chôn ở đây..."
Chỉ Yên lẩm bẩm:
"Rốt cuộc là ai đã chôn ngươi ở đây chứ..."
Ta đang định trả lời thì bỗng nghe thấy từ xa, xuyên qua màn mưa có tiếng bước chân vọng lại.
Căn cốt cơ thể này của Chỉ Yên quá yếu ớt, không nghe được xa, ta liền tiện tay kết một cái "Thiên Lý Nhĩ" (Tai nghìn dặm) quăng lên tai.
Tức khắc, mọi động tĩnh từ phía xa như phá tan sương mù trần thế, thu hết vào tai ta.
"Môn chủ, chúng đã xông vào cấm địa, đệ tử núi phía trước không thấy chúng đi ra, chắc hẳn vẫn còn ở trong cấm địa."
"Vì sao không ngăn lại?"
Cái tông giọng lạnh lẽo, trầm khàn pha chút khàn đặc này, ta vừa nghe đã nhận ra ngay, là Mặc Thanh.
Hừ, tốt lắm tiểu tử, ta nhếch môi cười, ngươi đến đúng lúc lắm!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận