Ta là một nữ ma đầu, một nữ ma đầu tiếng ác vang xa đã nhiều năm.
Đám danh môn chính phái trên giang hồ kẻ muốn trừ khử ta cho rảnh nợ đông không đếm xuể, lớp này nằm xuống lớp kia lại trồi lên. Thế nhưng ta đây vẫn sống sờ sờ, lại còn sống rất phong lưu đắc ý là đằng khác. Vậy mà, ngay vào cái lúc ta ngỡ rằng mình sắp bước lên đỉnh cao mới của cuộc đời làm ma thì ta lại...
Chết rồi.
Bị một tên nhóc xấu xí gác cổng trong chính môn phái của mình... tiễn lên đường.
Ta thực sự nghĩ mãi không thông, chấp niệm trong lòng quá nặng nên chẳng thể nhập nổi luân hồi, cứ thế vất vưởng giữa đất trời, quanh quẩn nơi xó xỉnh hoang vu, bên nấm mồ xanh cỏ. Trở thành một con cô hồn các đảng điển hình, ngày ngày đêm đêm ngồi vẽ vòng tròn trên mộ mình, lẩm bẩm ba điều hối hận:
Một hận bình sinh không đủ tâm xà dạ độc, đối với lũ gọi là "danh môn chính phái" kia vẫn còn quá đỗi nhân từ.
Hai hận sinh thời quá mực tự tin kiêu ngạo, thiếu đi sự cẩn trọng tỉ mỉ, cuối cùng tự rước họa sát thân.
Ba hận trăm năm trước, đúng là sai lầm nghìn trùng, không nên đem cái tên nhóc xấu xí vướng chân vướng tay kia thu nạp vào môn hạ, để rồi cuối cùng lại bị hắn hại chết.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận