Mua hồi đầu năm, còn mới coong.
Vào xe, Tần Bảo Bảo đá phăng đôi cao gót sang cho Tần Trạch ở ghế phụ.
Con “ngựa sắt” đỏ rực lùi chuồng, sau khi đủ không gian thì vọt đi như một mũi tên.
Công ty Tinh Nghệ cách khu nhà Tần Trạch khoảng 20 cây số, băng qua một quận khác.
Đang tầm giờ cao điểm, giao thông Thượng Hải có thể khiến bạn tắc đường đến mức nghi ngờ nhân sinh.
Sau khi qua hai cột đèn đỏ, con xe thành công lên đường cao tốc trên cao, rồi bắt đầu hành trình bò như rùa với tốc độ 30-40 cây số một giờ.
Tần Trạch ôm đôi cao gót của chị gái, tựa lưng vào ghế nhắm mắt lờ đờ, tranh thủ giao tiếp với hệ thống: “Ông rốt cuộc là cái thứ gì?”
“Hệ thống diễn toán vũ trụ.”
“Cái gì cơ?”
“Sinh vật 3D như các người khó mà hiểu nổi. Mục tiêu cuối cùng của tôi là để diễn toán toàn bộ vũ trụ.”
“Thế sao ông lại chui tọt vào não tôi?”
Tần Trạch không hiểu lắm nên đổi chủ đề.
“Chọn ngẫu nhiên thôi. Ở mỗi thời không, tôi đều chọn kí chủ theo kiểu hên xui.”
“Mỗi thời không?”
Tần Trạch lẩm bẩm: “Nghe có vẻ nguy hiểm đấy.”
“Thời gian và không gian là bí ẩn lớn nhất của vũ trụ. Thời gian trôi một chiều, không gian thì chồng chất vô tận. Vũ trụ rộng lớn không biên giới, hành tinh có sự sống thì nhiều không đếm xuể. Khả năng của tôi chỉ chạm tới mảng không gian thôi, nên tôi đã đi qua rất nhiều nơi. Mỗi kí chủ của tôi đều là những nhân vật làm mưa làm gió ở thời đại đó.”
“Đại ca, xin nhận của tiểu đệ một lạy.”
Tần Trạch cà khịa một câu, rồi hỏi tiếp: “Tôi đọc truyện thấy bảo mấy cái này giúp mình hái sao bắt trăng, trường sinh bất tử đúng không?”
“Mấy cái thế giới kiểu đó tôi cũng ghé qua rồi.”
Tần Trạch phấn khích: “Thế tôi có được tu tiên không? Trường sinh bất lão không?”
“Nực cười, thế gian này làm gì có gì là vĩnh cửu. Mặt trời cũng có ngày tàn, theo tính toán của tôi thì cả vũ trụ này cũng chẳng bất diệt đâu, kể cả tôi.”
“Thế tôi có sống lâu được như mặt trời không?”
“Mơ đi nhé. Mỗi thế giới hình thành dựa trên các yếu tố khác nhau, quy luật vật lý cũng khác. Ở thế giới này của cậu, con người không có cửa bay thiên độn địa đâu.”
“Thế thì ông có tác dụng gì chứ.”
Tần Trạch thất vọng tràn trề, ông con trai nào mà chẳng có giấc mộng tiên hiệp.
“Tần Trạch, sinh năm 1995, thể chất trung bình, trí tuệ bình thường, thành tích làng nhàng. Theo quỹ đạo cuộc đời của cậu, chị gái Tần Bảo Bảo sẽ là người phụ nữ đẹp nhất cậu từng thấy, còn cậu thì cả đời chỉ là kiếp làm thuê thôi. Nhưng tôi có thể thay đổi cuộc đời cậu, thay đổi vận mệnh của cậu, thế nên tôi thấy mình vẫn có giá trị chán.”
“Ông nói thế làm tôi muốn đi đầu thai luôn cho rồi.”
Tần Trạch ôm mặt: “Thế rốt cuộc ông giúp được gì?”
“Tiếp theo là thời gian hướng dẫn tân thủ, mời mở giao diện hệ thống.”
“Mở kiểu gì? Ít nhất cũng phải cho tôi cái tay cầm chứ, chẳng lẽ tôi lại hét giữa trời: ‘Giao diện hệ thống hiện ra cho trẫm!’ à?”
Tần Trạch vừa dứt lời, trước mắt hiện ra một màn hình ảo màu xanh huỳnh quang, trông y hệt mấy cái hình chiếu 3D trên mạng.
Góc trên bên trái là hai chữ “Tần Trạch”, bên dưới có hai lựa chọn: Nhiệm vụ và Cửa hàng tích lũy!
Tần Trạch đưa tay nhấn vào “Nhiệm vụ”, chi tiết hiện ra: Nhiệm vụ chính tuyến: Giúp Tần Bảo Bảo ký hợp đồng với Tinh Nghệ, thành công nhận 300 điểm, thất bại trừ 100 điểm.
Nhấn sang Cửa hàng tích lũy thì hiện thông báo: “Tính năng chưa được khai mở!”
“Hệ thống, trong shop có cái gì đấy?”
“Những thứ giúp cậu leo lên đỉnh cao của cuộc đời.”
“Chưa mở là vì điểm của tôi đang bằng 0 đúng không?”
“Chuẩn rồi, kí chủ cố mà cày cuốc đi.”
“Tôi hỏi tí, cái nhiệm vụ này là cái quái gì vậy?”
“Nhiệm vụ không phải quái, nhưng tôi hiểu ý cậu. Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí, muốn nhận đồ xịn thì phải bỏ sức ra. Muốn đổi đồ trong shop thì phải chăm làm nhiệm vụ vào.”
“Điều kiện xuất hiện nhiệm vụ là gì? Đừng có bảo tôi đi giết người phóng hỏa hay làm chuyện bậy bạ với trẻ em nhé.”
“Nhiệm vụ xuất hiện dựa trên trạng thái của cậu, những người và việc quanh cậu, và cả những khao khát trong lòng cậu nữa.”
“Thế nếu tôi nảy sinh ý nghĩ đen tối, nó cũng ra nhiệm vụ bậy bạ à?”
“Đúng thế.”
“Ông im đi được rồi.”
Tần Trạch giật giật khóe miệng, ai mà chẳng có lúc suy nghĩ lệch lạc cơ chứ?
“Gặp nhiệm vụ kiểu đó, cậu có quyền từ bỏ. Hệ thống sẽ tự động trừ điểm.”
“Ơ, chỗ này có cái ‘Đạo cụ nhiệm vụ’ này?”
Tần Trạch thấy cuối phần nhiệm vụ có một dòng chữ xám xịt.
“Đó là đồ hỗ trợ cho nhiệm vụ đầu tiên, chưa đến lúc kích hoạt đâu, cứ bình tĩnh.”
Đúng lúc này, Tần Bảo Bảo liếc cậu một cái, tò mò hỏi: “Chú mày múa may quay cuồng cái gì đấy?”
“Em bị chập não tí không được à.”
Tần Trạch nói rồi tiện tay tắt luôn giao diện hệ thống.
Tần Bảo Bảo hứ một tiếng, tập trung lái xe.
Tần Trạch nhìn nghiêng khuôn mặt bà chị mà thẫn thờ.
Sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng, cái cằm hơi vênh lên làm cậu liên tưởng tới những bức tượng điêu khắc Hy Lạp.
Hai chị em chẳng giống nhau tẹo nào.
Tần Bảo Bảo từ nhỏ đã được họ hàng khen nức nở, lớn lên đúng là đại mỹ nhân vạn người mê.
Mẫu giáo là hoa khôi nhí, đi học là hoa khôi trường, thư tình nhận được nhiều đến mức đủ cho Tần Trạch dùng làm giấy nháp mười năm không hết.
Còn Tần Trạch thì nhạt nhòa hơn hẳn, ngũ quan ngay ngắn, cùng lắm là mức tiểu soái.
Ảnh hồi trẻ của bố cậu cũng chỉ mức tuấn tú, mẹ thì thanh tú nhẹ nhàng.
Hai người phối hợp sinh ra cô con gái thì bao nhiêu gen trội nó gom sạch sành sanh cho chị cả rồi.
Đến lượt Tần Trạch thì chỉ còn lại bộ gen “đúng quy trình” mà thôi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận