“Kí chủ bớt xoắn đi, tôi là hệ thống trí năng du hành xuyên không gian, kinh qua vạn thế rồi. Giờ tôi đang tạm trú trong não cậu đây.”
“Kí sinh thú à? Định ăn tươi nuốt sống não tôi hay gì?”
Tần Trạch hú hồn hú vía.
“... Không hề. Sinh vật hạ đẳng ở thế giới 3D như các người khó mà hiểu được định nghĩa về tôi. Cứ coi tôi là cái ‘bàn tay vàng’ của mấy ông nam chính trong tiểu thuyết mạng đi.”
“À!”
Tần Trạch gật gù, rồi đột nhiên bật lò xo khỏi ghế: “Tin ông có mà đổ thóc giống ra mà ăn, tôi đi bệnh viện đây...”
Thế nhưng cậu vừa mới nhấc mông lên, cơ thể bỗng dưng mất kiểm soát, bị một sức mạnh vô hình đè nghiến lại chỗ cũ.
Tần Bảo Bảo ngơ ngác nhìn cậu: “Làm cái trò gì đấy?”
Tần Trạch mếu máo: “Chị ơi cứu em, em thấy mình cần phải đi cấp cứu gấp.”
“Thần kinh à?”
Một tay Tần Bảo Bảo khư khư giữ điện thoại, tay kia rón rén sờ trán cậu: “Não bị chập mạch rồi hả?”
“Không phải, trong đầu em... À không, em không sao.”
Miệng thì nói thế nhưng lòng đau như cắt vì lời nói phát ra hoàn toàn trái ngược với ý nghĩ. Cùng lúc đó, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu:
“Kí chủ chú ý, không được tiết lộ sự hiện diện của tôi, nếu không: xịt keo – à nhầm – xóa sổ.”
“Rốt cuộc ông là cái thứ gì?”
Tần Trạch gào thét trong lòng,
“Còn kiểm soát được cả cơ thể tôi nữa à? Đừng có lôi ba cái bài hệ thống này nọ ra loè, tôi phân biệt được đâu là đời thực đâu là tiểu thuyết đấy nhé.”
“Tôi đi qua nhiều nơi, thay qua nhiều đời chủ rồi, cái hạng như cậu tôi gặp đầy. Không sao, từ từ rồi quen. Giờ thì nhận nhiệm vụ đầu tiên đi: Giúp Tần Bảo Bảo ký hợp đồng với công ty giải trí Tinh Nghệ. Thành công thì được điểm tích lũy, thất bại bị trừ sạch, mà điểm về 0 thì...”
Tần Trạch run rẩy: “Thăng thiên à?”
“Thế thì không, tôi chỉ chọn kí chủ mới thôi.”
“Thế thì mời ngài xéo cho nước nó trong.”
“Nhưng lúc xuyên qua đây tôi cạn năng lượng rồi, chỉ có thể chọn kí chủ ở thế giới này thôi. Muốn tách ra thì phải rút cạn sinh lực của cậu. Chốt nhé, bỏ cuộc không?”
“Chotto matte! Rút cạn sinh lực thì tôi ra nông nỗi nào?”
“Sống đời thực vật.”
“Ấy ấy, bàn tay vàng bàn tay bạc gì tôi cũng yêu hết... Ông chắc chắn là không xơi não tôi đấy nhé?”
“Chắc!”
“Thế giờ tôi phải làm gì?”
“Nhiệm vụ bắt đầu, thời gian ba tiếng. Nhắc lại: Giúp Tần Bảo Bảo ký hợp đồng với Tinh Nghệ. Thành công nhận 300 điểm, thất bại trừ 100 điểm.”
“Chị này, thực ra chị muốn dấn thân vào showbiz cũng không phải là không được, nhưng mình phải tính kế lâu dài.”
Tần Trạch trưng ra bộ mặt hiền hòa, ra vẻ một người em trai gương mẫu đang dạy bảo chị gái mình.
“Não chập thật rồi. Để chị gọi 115 cho chú...”
Tần Bảo Bảo nhíu mày, lôi điện thoại ra bấm số.
“115 cái con khỉ ấy!”
Tần Trạch như hổ vồ mồi, ôm chầm lấy thân hình mềm mại của bà chị, cướp lại điện thoại.
Tần Bảo Bảo cứ tưởng cậu định mách lẻo với phụ huynh nên liều mạng như gà mẹ bảo vệ con, treo cả thân hình cao mét bảy hai lên người Tần Trạch như con gấu túi.
Tần Trạch một tay nhấc bổng mông bà chị quăng xuống sofa, vừa né chiêu “cào mặt thần chưởng” vừa gào lên: “Đừng nghịch nữa, nói chuyện chính sự đây, em đồng ý cho chị đi làm ngôi sao rồi!”
“Không điêu?”
Tần Bảo Bảo tóc tai bù xù, sau hồi vật lộn thì mặt đỏ bừng, đôi mắt phượng nước mắt lưng tròng trừng lên nhìn cậu.
“Không điêu.”
“Em trai ngoan, chị yêu em nhất trên đời!”
Tần Bảo Bảo lập tức đổi sắc mặt, cười hớn hở rồi hôn lấy hôn để lên mặt Tần Trạch.
“Nhưng giới giải trí đâu có dễ ăn thế. Chỉ dựa vào cái mặt tiền này thôi thì người ta không nhận đâu.”
Tần Trạch trầm ngâm: “Để em suy tính tí đã.”
“Khỏi cần tính, chú mày không mách lẻo là tốt rồi, chị đây đã có chuẩn bị.”
Tần Bảo Bảo ngồi kiểu dáng con vịt trên sofa,
“Lúc chị nghỉ việc, sếp hỏi lý do, chị bảo muốn đi thử sức ở showbiz. Ai dè lão lại có tí quan hệ bên Tinh Nghệ, thế là lão bắn tin trước cho chị rồi. 10 giờ sáng nay đến phỏng vấn là xong xuôi.”
Tần Trạch lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra đường xá đã trải thảm đỏ cả rồi.
Bà chị này ngửa bài với cậu chẳng qua là vì hai chị em ở chung nhà, không giấu nổi thôi.
Còn nhiệm vụ của hệ thống lại trùng khít với Tinh Nghệ, rõ ràng không phải trùng hợp.
Mà cũng đúng, cậu mới là sinh viên đại học, lấy đâu ra quyền năng mà đưa chị mình vào showbiz?
Như thế này thì độ khó nhiệm vụ giảm đi đáng kể.
Giống như tân thủ vừa ra khỏi làng, trưởng làng bảo: “Tráng sĩ ơi, đi giết con Trùm cuối đi... À mà nó còn đúng 1 giọt máu thôi nhé.”
Thế mới hợp lý chứ.
Giờ phỏng vấn là 10 giờ, giờ mới 8 rưỡi, thời gian còn thong thả.
Tần Bảo Bảo hăm hở chạy về phòng thay đồ, lúc bước ra thì cứ như biến thành người khác.
Bộ vest công sở PORTS, bên trong là sơ mi trắng tinh khôi, không diện tất chân nhưng đôi cao gót đen đã biến bà chị thành một nữ cường nhân showbiz đầy quyền lực.
Lại còn dặm thêm lớp makeup cực xịn nữa.
Vốn dĩ ngũ quan của Tần Bảo Bảo đã hoàn hảo, giờ trang điểm vào trông cứ như nữ thần hạ phàm. Tần Trạch vội lấy tay che mắt.
“Gì đấy?”
Tần Bảo Bảo vuốt lại mái tóc xoăn màu hạt dẻ.
“Sắc đẹp của bà chị làm mù đôi mắt chó của tôi rồi.”
Tần Trạch làm bộ làm tịch.
“Cái đồ dở hơi.”
Tần Bảo Bảo lườm một cái, nhưng khóe môi cong lên đã tố cáo sự đắc ý trong lòng.
Hai chị em đi thang máy xuống hầm gửi xe.
Con xe của Tần Bảo Bảo là một chiếc BMW mini màu đỏ, tiêu tốn nửa năm lương của bả cộng thêm mấy chục triệu xin thêm ở nhà.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận