Nói thật lòng, giữa đêm hôm khuya khoắt mà có một gã thiếu niên chẳng mảnh vải che thân, cứ thế "tổng ngồng" chạy lông nhông quanh bãi cát thì cái khung cảnh đó nó... ba chấm lắm.
Chuyện này mà xảy ra ở thành phố thì chỉ trong vòng một nốt nhạc, dân tình sẽ báo cảnh sát hốt ngay gã biến thái này về đồn vì tội gây ô nhiễm thị giác!
Nhưng cũng may đây là dị giới, lại còn là khu vực đồng không mông quạnh không một bóng người.
"Cạch cạch cạch..."
Đám Skeleton (bộ xương khô) khua hàm liên hồi, bám sát nút ngay phía sau.
Gia Chính Kim chạy như đang thi marathon, tay trái giơ cao ngọn đuốc như cầm rước đuốc Olympic, dẫn đầu đoàn quân "xương xẩu" tung tăng chạy bộ cùng nhau...
Vui cái con khỉ ấy! Sợ muốn rớt tim ra ngoài rồi đây này!!
Anh ra sức cắm đầu chạy quanh bãi cỏ gần căn nhà cũ, chốc chốc lại liếc mắt nhìn đám xương khô đang bám đuôi dai như đỉa.
Trong đám đó có một con nhìn khá "dị", cái đầu của nó chẳng giống đồng bọn tí nào, trông cứ như bộ khung xương của một loài thú đứng thẳng, sau lưng còn có cái xương đuôi dài ngoằng.
Đang chạy, trong đầu Kim chợt lóe lên một ý nghĩ: Số lượng đám Skeleton này dường như khớp y chóc với số xác chết anh thấy trên bãi biển hồi sáng!
Còn con thú xương kia, chẳng lẽ chính là gã tộc nhân Thú nhân đầu sư tử?
Nhưng tại sao đám xác chết này cứ đêm xuống là biến thành Skeleton?
Bản thân anh vốn cũng là một thành viên trong hội "nằm vùng" trên bãi biển, tại sao lại không biến đổi?
Có phải vì anh là linh hồn nhập xác, sau khi hồi sinh thì miễn nhiễm với trò biến xương này không?
Rốt cuộc cái nguyên lý "xương hóa" này là cái quái gì?
Đầu óc anh quay cuồng với hàng tá câu hỏi chưa có lời giải.
Lũ Skeleton tuy đi đứng chậm chạp, nhìn qua thì có vẻ chẳng đời nào đuổi kịp được Kim, nhưng khổ nỗi chúng nó không biết mệt!
Dù Kim có tăng tốc đến đâu, chúng vẫn cứ lững thững, lù lù bám theo sau.
Trong khi đó, thể lực của Gia Chính Kim lại có hạn.
Nói chính xác hơn thì đó là chỉ số Endurance (Bền bỉ)!
Việc chạy bộ liên tục khiến thanh thể lực tụt dốc không phanh.
E rằng với 100 điểm Endurance này, anh chẳng thể trụ nổi đến lúc bình minh.
Giá mà trong tay có món vũ khí tầm xa nào đó thì ngon rồi!
Với cái tốc độ rùa bò của lũ này, anh hoàn toàn có thể dùng chiến thuật "thả diều" (hit and run), rỉa máu từng con một cho đến chết!
Cung tên cơ bản thì dễ làm thôi, chỉ cần 3 Gỗ và 3 Sợi thực vật là xong.
Nhưng vấn đề nan giải là không có nguyên liệu làm tên!
Bất kỳ loại tên nào cũng yêu cầu "Lông vũ", mà trong túi đồ của Kim thì đào đâu ra lông với lá?
Giữa đêm hôm khuya khoắt, trời tối như hũ nút, lại còn bị mười mấy con Skeleton truy sát, anh lấy đâu ra cơ hội chui vào rừng sâu mà tìm lông chim cơ chứ?
Cận chiến ư?
Cầm dao găm quay lại "khô máu" á?
Đám Skeleton kia chậm thì chậm thật, nhưng nếu để chúng quây lại thì cũng ra bã!
Đó chẳng khác nào hành động dâng đầu cho giặc!
Thể lực cạn dần, không thể "dắt chó" mãi được; không có vũ khí tầm xa, chẳng thể thả diều; số lượng quái lại quá đông, cận chiến chỉ có nước đăng xuất khỏi trái đất lần nữa...
Hiện tại Gia Chính Kim đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, cực kỳ nguy hiểm!
Vũ khí duy nhất là con dao găm thì phế vật.
Công cụ chiếu sáng duy nhất là ngọn đuốc thì cũng chẳng dọa được ai.
Lũ Skeleton này không phải dã thú, chúng nó chả biết sợ lửa là cái thá gì.
Thế nhưng... không sợ ánh lửa không có nghĩa là không sợ bị thiêu!
Trong cơn nguy biến, cái đầu đầy sỏi của Kim nảy số cực nhanh.
Dùng đuốc để châm lửa đốt Skeleton là chuyện bất khả thi.
Xương chứ có phải giấy đâu mà đòi bén lửa ngay, chưa kể mười mấy con nó đứng đó, làm gì có chuyện nó đứng yên cho anh thong thả nướng từng con.
Nhưng Gia Chính Kim đã nghĩ ra một tối kiến... à không, một sáng kiến tuyệt vời!
Ánh mắt anh va phải căn nhà gỗ nát mà anh vừa từ bỏ.
Tuy đã bị đám Skeleton cào cấu đến mức không ra hình thù gì, nhưng vẫn còn sót lại khoảng một nửa lượng gỗ.
Nếu anh có thể đốt cháy căn nhà này, sau đó dụ lũ xương khô chui vào, liệu cái đám sinh vật bất tử không não, chỉ hành động theo bản năng này có tự giác bước vào lò lửa không?
Ngọn lửa từ đuốc thì sát thương chẳng thấm vào đâu, nhưng một đám cháy lớn từ cả căn nhà thì chắc chắn đủ sức tiễn tụi nó về với cát bụi!
Để đốt cháy một căn nhà gỗ thì dễ ợt.
Kim đang cầm đuốc, trong túi đồ lại có sẵn một đống Củi khô và Sợi thực vật để làm mồi lửa.
Nghĩ là làm, anh lập tức bẻ lái, dắt theo đoàn quân Skeleton hùng hổ quay trở lại chỗ căn nhà nát.
Vừa chạy, anh vừa nhanh tay lấy Gỗ trong túi đồ ra, đặt rải rác quanh căn nhà, càng nhiều càng tốt.
Sau đó, anh rải thêm một lượng lớn Sợi thực vật, vừa chạy vòng quanh vừa rắc như rải hoa cưới.
Anh chạy phía trước, lũ Skeleton lững thững bám đuôi phía sau.
Gia Chính Kim đã biến căn nhà nát thành một đống củi khổng lồ.
Nhân lúc lũ Skeleton chưa kịp áp sát, anh dừng chân, dùng đuốc châm lửa vào đống Sợi thực vật xung quanh.
Sợi thực vật gặp lửa là cháy bùng lên ngay.
Tuy thời gian cháy rất ngắn, chỉ vài giây là thành tro nhưng số lượng lớn đã tạo ra hiệu quả đáng kinh ngạc.
Đống củi khổng lồ từ căn nhà bắt đầu bắt lửa, hừng hực cháy, ngọn lửa mỗi lúc một bốc cao!
Lửa cháy lên rồi, Kim mới sực nhớ ra một vấn đề: Làm sao để dụ lũ Skeleton này chui vào lửa?
Chẳng lẽ mình phải "vác súng" chạy xuyên qua đám cháy?
Đám xương chưa chết thì anh đã thành "thịt quay" trước rồi!
Sai lầm quá!
Cái lợi duy nhất hiện tại là anh có thể cất ngọn đuốc đi.
Ánh lửa từ đống cháy đã soi sáng cả một vùng, không cần đuốc vẫn nhìn rõ đường mà chạy!
Quay đầu nhìn đám Skeleton lại đang lù lù tiến tới khi anh vừa dừng lại nghỉ ngơi, trong đầu Kim lại nảy ra một ý tưởng khác.
Không dắt được chúng vào đám cháy lớn thì mình "kéo" lửa ra ngoài, đốt chết tụi nó sau!
Hỏa lực đang mạnh thế này, chỉ cần đặt miếng gỗ cạnh bên là nó bắt lửa ngay.
Mà trong túi đồ của Kim, thứ không thiếu nhất chính là Gỗ!
Ngay trước khi lũ Skeleton chạm vào người, anh lập tức xuất phát, đồng thời lấy Gỗ ra đặt ngay sát mép lửa.
Gỗ vừa đặt xuống đã bị ngọn lửa nuốt chửng và lan rộng ra ngoài.
Anh nhanh chóng đặt thêm một khối gỗ nữa ngay cạnh khối cũ, cứ thế nối tiếp nhau, tạo thành một bức tường lửa thấp kéo dài ngay sau lưng mình.
Lũ Skeleton đúng là đồ không não, chúng chẳng biết né tránh là gì, cứ thế ngây ngô trèo qua bức tường lửa, đâm sầm vào chỗ chết.
Chiêu này thực sự hiệu quả!
Chỉ một đợt thôi mà thanh máu của chúng đã tụt thê thảm!
Thấy có biến chuyển, tinh thần Gia Chính Kim lên cao vùn vụt.
Anh tiếp tục "thả thính" dụ lũ xương khô đuổi theo mình, sau khi kéo giãn được một khoảng cách an toàn, anh lại từ đống cháy khổng lồ kia dẫn ra một con đường lửa, ép lũ Skeleton phải "đi dạo" trong biển lửa hừng hực.
Nhìn thanh máu của chúng tụt như tụt quần, Kim đã thấy thấp thoáng ánh sáng của chiến thắng!
Anh đã mệt lả, thể lực tiêu hao hơn một nửa, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng để tiếp tục xây tường lửa.
[Hệ thống] Bạn đã tiêu diệt Skeleton, nhận được 10 điểm Kinh nghiệm!
[Hệ thống] Bạn đã tiêu diệt Skeleton, nhận được 10 điểm Kinh nghiệm!
[Hệ thống] ...
Tin vui liên tiếp báo về.
Đám Skeleton này đúng là "thẳng tính", chả biết rẽ ngang rẽ dọc gì cả.
Kim thì cứ lách qua tường lửa rồi đứng phía sau vẫy gọi, còn lũ xương khô thì cứ thế đâm đầu xuyên qua biển lửa để đuổi theo anh.
Máu bị đốt sạch sành sanh, tụi nó bắt đầu lần lượt đổ rạp xuống như ngả rạ!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận