Ánh đèn lờ mờ hắt lên những hàng ghế trống.
Thảm trải sàn đỏ quạnh như máu tươi, tỏa ra hơi hướm quỷ dị.
Đây là một phòng chiếu phim.
Trên màn ảnh khổng lồ, những dải nhiễu trắng loang lổ như tuyết rơi.
Hàng ghế đầu có hai mươi người đang ngồi.
Giang Khinh lấy lại thị giác. Việc đầu tiên là xác nhận xem Tống Bình An và Trần Thiên Nhạc có cùng tham gia kịch bản lần này hay không.
May mắn thay, bọn họ được ghép đội cùng nhau.
“Hai mươi người.”
Phùng Dao Dao lầm bầm,
“Xong đời rồi, nhiệm vụ lần này chắc chắn cực khó!”
Giang Khinh nghi hoặc, ghé sát tai cô gái: “Đông người nghĩa là độ khó cao?”
“Em không biết, cảm giác thế. Lần trước nhiệm vụ có bảy người, thấy cũng đơn giản.”
Phùng Dao Dao chớp đôi mắt trong veo, gương mặt vẫn treo nụ cười ngây thơ vô số tội.
Đơn giản cái con khỉ…
Giang Khinh chửi thầm trong lòng, không muốn dập tắt sự tự tin của cô nàng.
Lần trước đơn giản thuần túy là do Mộng Vãn Chu “thả xích”.
Nếu không, với cái quy tắc “không quy tắc” của ả, ngay từ lúc bắt đầu ả đã có thể đồ sát sạch sẽ toàn bộ “Diễn viên”.
Giang Khinh nhận ra một điểm: Các “Diễn viên” gọi đây là Nhiệm vụ, còn lũ “Khán giả” lại gọi là Trò chơi.
Rõ ràng, trong mắt đám quỷ quái kia, họ chỉ là những món đồ chơi tiêu khiển.
Lúc này, trên màn ảnh hiện ra một dòng chữ:
[CHÀO MỪNG CÁC VỊ ĐẾN VỚI DU THUYỀN HOÀNG HÔN. CHUYẾN ĐI KÉO DÀI NĂM NGÀY BỐN ĐÊM. BAN NGÀY CÁC VỊ CÓ THỂ TẬN HƯỞNG DỊCH VỤ VIP. TỪ KHÔNG GIỜ ĐẾN SÁU GIỜ SÁNG MỖI ĐÊM SẼ CÓ MỘT TRÒ CHƠI TRỐN TÌM. HÃY CỐ GẮNG TRỐN THOÁT KHỎI SỰ TRUY TÌM CỦA QUỶ.]
[GỢI Ý: QUỶ SỢ BÓNG TỐI.]
Cách thức công bố nhiệm vụ hoàn toàn khác lần trước.
Giang Khinh nhanh chóng rút điện thoại chụp lại.
Điện thoại có tín hiệu, kết nối WiFi của du thuyền, nhưng không thể liên lạc với Tô Mộc Nhiễm hay Lâm Cố Bắc, chỉ có thể nhắn cho nhóm Phùng Dao Dao.
Dòng chữ trên màn hình biến mất sau một phút. Hai mươi tấm thẻ phòng hoàng kim rơi xuống đất.
Tống Bình An nhanh tay lẹ mắt, lao lên nhặt bốn tấm có số phòng sát nhau.
Những kẻ còn lại vừa nhẩm lại nội dung nhiệm vụ, vừa thong thả nhặt thẻ, không quên quan sát những người xung quanh.
“Lão Giang.”
Tống Bình An đưa thẻ phòng qua, vẻ mặt nghiêm túc: “Ông thấy thế nào?”
Giang Khinh nhận thẻ, mím môi suy nghĩ:
“Hiểu theo nghĩa đen thì ban ngày an toàn. Nguy hiểm bắt đầu từ không giờ đến sáu giờ sáng. Sáu tiếng đồng hồ, trốn thoát thì sống, bị Quỷ tìm thấy thì chắc chắn vong mạng.”
“Còn về điểm ‘Quỷ sợ bóng tối’, tôi vẫn chưa thông. Theo quan niệm thông thường, bóng tối là lãnh địa của quỷ quái, làm gì có con quỷ nào sợ tối?”
“Nhưng không nghi ngờ gì nữa, đây là manh mối trọng yếu để đào thoát.”
Trong lúc thấp giọng đàm thoại, anh liếc nhìn xung quanh.
Tổng cộng mười nam mười nữ.
Chín người trong số đó chia thành ba nhóm, có vẻ đã quen biết nhau từ các Kịch giới trước.
Khương Thư Ngọc đứng trên bục cao của phòng chiếu, đôi mắt sắc sảo quét qua đám đông, lên tiếng:
“Các vị, mạo muội hỏi một câu, đây là nhiệm vụ thứ mấy của mọi người? Tôi cần phán đoán độ khó của lần này, điều này tốt cho tất cả chúng ta.”
Cô ta ra dáng một lãnh đạo, tự tin và trương dương.
Đôi môi đỏ rực như lửa, khí chất bức người.
“Tôi lần bốn.”
“Tôi cũng lần bốn.”
Hai đồng đội của Khương Thư Ngọc phụ họa, những kẻ khác cũng lần lượt lên tiếng.
Ngoại trừ nhóm Giang Khinh, đám “Diễn viên” này đều đã trải qua bốn hoặc năm nhiệm vụ.
Đến lượt mình, Giang Khinh mỉm cười:
“Đây là nhiệm vụ thứ tư của tôi.”
Phùng Dao Dao hiểu ý ngay:
“Em lần thứ năm.”
Trần Thiên Nhạc không cảm xúc:
“Lần bốn.”
Tống Bình An thì giở giọng cà chớn:
“Một lũ đàn em, bản thiếu gia đây là lần thứ bảy!”
Tĩnh lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ.
Khóe mắt Giang Khinh giật giật.
Anh đã đánh giá thấp độ dày da mặt của tên dở hơi này, chuyện gì cũng dám chém gió.
Mọi người nhìn chằm chằm Tống Bình An.
Kinh ngạc có, sùng bái có, và cả ý định lôi kéo.
Trong mắt họ, “Diễn viên” sống sót qua bảy nhiệm vụ đã là hàng đại lão.
Khương Thư Ngọc gật đầu với Tống Bình An:
“Đây là nhiệm vụ thứ sáu của tôi.”
“Tính bình quân, độ khó lần này không quá cao, tầm cấp độ năm trung đẳng. Bây giờ là một giờ chiều, cách mười hai giờ đêm còn mười một tiếng. Mọi người có thể chia nhóm hai, ba người đi tìm manh mối trên tàu.”
“Đúng sáu giờ tối tập hợp tại đây để chia sẻ thông tin. Thời gian còn lại nên ngủ một giấc, phải có tinh thần mới đối phó được với trò trốn tìm sau nửa đêm.”
Chỉ mới gặp lần đầu, cô ta đã sắp xếp mọi việc rõ ràng. Không ai phản đối, vì đó là phương án tối ưu lúc này.
Sau một hồi im lặng, tất cả đồng ý.
Khương Thư Ngọc lập nhóm chat, mọi người kết bạn để tiện liên lạc.
Nhóm Giang Khinh rời phòng chiếu trước, đi thẳng ra boong tàu.
Con tàu này khổng lồ với mười sáu tầng boong.
Họ đang ở tầng chín, thẻ phòng cũng thuộc phân khu VIP tầng này.
Thấy xung quanh không có người, Phùng Dao Dao hết nhịn nổi, đá thẳng vào mông Tống Bình An:
“Anh bị điên à! Ai cũng nói lần bốn lần năm, anh tự nhiên vọt lên lần bảy làm cái gì!”
Tống Bình An né sau lưng Trần Thiên Nhạc, thò đầu ra:
“Cô thì biết cái quái gì. Đây gọi là hư trương thanh thế. Ai biết lũ khốn kia có nói thật hay không?”
Trần Thiên Nhạc nhìn về phía Giang Khinh:
“Lần này không ổn. Đám chúng ta mới nhiệm vụ lần hai, lần ba, sao lại bị ghép chung với hội lần bốn, lần năm, thậm chí lần sáu?”
“Nếu chia độ khó cấp năm thành chín giai đoạn, chúng ta đáng lẽ ở giai đoạn hai hoặc ba, chứ không phải bốn hay năm.”
Phùng Dao Dao phồng má:
“Chúng ta đâu có thay đổi tình tiết kịch bản, độ khó không lý nào lại tăng vọt như vậy.”
“Chẳng khác nào một lũ rank Đồng bị xếp chung trận với rank Vàng.”
Trong lúc ba người phân tích, Giang Khinh nhìn về phía đường chân trời vô tận, thản nhiên nói:
“Quên chưa nói với mọi người… Tôi đã thay đổi chuyển hướng của kịch bản.”
Trong kịch bản gốc, anh phải là bạn trai của Cố Khả Hân cho đến lúc chết.
Nhưng tối kia họ đã chia tay. Hiệu ứng cánh bướm bắt đầu làm chệch hướng vận mệnh.
Gió biển rít gào. Trần Thiên Nhạc thọc tay vào túi quần:
“Không sao, sớm muộn gì cũng phải đối mặt với độ khó cấp năm thôi.”
Tống Bình An cũng chẳng quan tâm độ khó, chỉ tò mò:
“Lão Giang, ông thay đổi cái gì? Không lẽ chia tay thanh mai trúc mã? Tiểu thuyết hay có trò này lắm… Chia tay xong, cô nàng mới thấy ông tốt rồi hối hận quay xe…”
“Dừng.”
Giang Khinh giơ tay ngắt lời,
“Trí tưởng tượng phong phú đấy. Giờ thì động não xem làm sao sống sót qua trò trốn tìm đêm nay đi, đừng có ngồi đó mà hóng hớt chuyện của tôi.”
Tống Bình An tựa lưng vào lan can, giọng điệu thả lỏng:
“Dễ thôi. Du thuyền rộng thế này, chỉ cần con Quỷ kia không hack, không dùng bản đồ sáng, chúng ta tùy tiện tìm chỗ nào trốn kỹ vào. Tôi cá bằng mạng mình luôn, nó không tìm thấy đâu.”
“Nếu bị tìm thấy thì sao?”
Phùng Dao Dao lườm một cái.
“Thì đưa mạng cho nó thôi.”
Tống Bình An đùa cợt.
Tắm mình trong ánh nắng ấm áp, Giang Khinh tháo kính râm, để lộ đôi mắt sâu thẳm, trầm giọng:
“Nhiệm vụ chắc chắn không đơn giản như thế. Quá nhiều điểm nghi vấn. Tại sao Quỷ lại sợ bóng tối? Tại sao nửa đêm mới chơi trốn tìm? Ban ngày thực sự an toàn sao?”
“Và điểm quan trọng nhất… Nhiệm vụ lần này, liệu có phải chỉ có duy nhất một con Quỷ?”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận