Nói cũng như không... Giang Khinh thầm mỉa mai trong lòng.
Anh chăm chú quan sát Mộng Vãn Chu.
Chiếc áo khoác gió màu đen che lấp thân hình gầy gò như xác ve. Khuôn mặt gã không một giọt máu, đôi mắt ẩn chứa nỗi u sầu nhàn nhạt.
Chỉ nhìn đôi mắt ấy cũng đủ biết, khi còn sống, gã hẳn phải là một kẻ có dung mạo bất phàm.
Trầm mặc giây lát, Giang Khinh đặt bát đá bào đậu đỏ lên bàn:
"Tôi thế này là hoàn thành nhiệm vụ rồi chứ?"
Mộng Vãn Chu không đáp, hỏi ngược lại: "Phải đó, hoàn thành rồi sao?"
Nụ cười của gã khiến da đầu Giang Khinh tê dại.
Hàng vạn câu chửi thề nghẹn lại nơi cổ họng.
Sai rồi? Không, gã đang lừa mình!
Dựa trên những manh mối đã có, đáp án chắc chắn là bát đá bào này.
Chậc... tò mò hại chết mèo.
Biết thế cứ đặt trước cửa là xong, mình cố vào đây làm gì?
Vô số ý nghĩ lướt qua.
Cơ thể Giang Khinh cứng đờ.
Muốn trốn, nhưng liệu có thoát?
Mộng Vãn Chu thưởng thức màn kịch này với vẻ ác ý.
Gã chậm rãi tiến lại gần, ngón tay chạm vào vành bát, ánh mắt dịu đi đôi chút, thủ thỉ:
"Vốn dĩ trò chơi của ta tên là 'Tầm Ái'. Địa bàn là cả thành phố này. Diễn viên phải tìm thấy bảy mảnh ký ức và bảy lá thư tại bảy địa điểm: trường học, bệnh viện, công viên, khu ổ chuột..."
"Sau đó ta mệt rồi. Ta kháng lệnh của Hắn. Thế là Hắn giáng ta xuống cái 'Tân thủ thôn' này."
"Ta cũng vui vẻ nhàn hạ. Ta thay đổi địa bàn và manh mối, ba năm nay không giết một ai."
"Các ngươi phân tích rằng ta không thể rời khỏi hầm ngầm. Thực tế, trong trò chơi của ta, quy tắc chính là không có quy tắc. Ta có thể giết sạch tất cả các ngươi trong chớp mắt."
Nghe đến đây, Giang Khinh trái lại thấy nhẹ nhõm.
Anh tự nhiên ngồi xuống ghế.
"Vậy... anh muốn diễn đạt điều gì?"
Mộng Vãn Chu cũng ngồi xuống:
"Vẫn chưa hiểu? Đây không gọi là nhường, đây là cả một biển trời nhân nhượng rồi."
"Cô gái tên Phùng Dao Dao kia, trong trò chơi trước, mười Diễn viên chỉ mình cô ta sống sót. Cặp vợ chồng đó, trò chơi trước mười hai Diễn viên chỉ sống sót hai người."
"Ta rất nhân từ, đúng chứ?"
Giang Khinh gật đầu, lịch sự đáp: "Cảm ơn."
Mộng Vãn Chu ngẩn người, lẩm bẩm hai chữ "Cảm ơn".
Gã bật cười thành tiếng:
"Ngươi là nhân loại đầu tiên nói cảm ơn với một Thực thể quỷ dị."
Thực thể quỷ dị...
Giang Khinh nhướng mày.
"Ma và Thực thể quỷ dị có gì khác biệt?"
Ngón tay Mộng Vãn Chu kéo ra một sợi Hồng tuyến, quấn lấy chiếc thìa gần đó, múc một miếng đá bào đậu đỏ.
"Làm một miếng không? Tay nghề của Tư Kỳ là nhất đấy!"
Khi khoe về bạn gái, nụ cười nơi khóe môi gã không tài nào giấu nổi.
Giang Khinh xua tay từ chối.
"Không ăn thì thôi."
Mộng Vãn Chu xúc một miếng đá bào, vừa nhai vừa thông báo:
"Thực thể quỷ dị mạnh hơn ma. Đó là những nhân loại đã Thức tỉnh kỳ tích khi còn sống. Thông thường, trò chơi cấp độ 5 không gặp được Thực thể quỷ dị... suýt quên, ngươi là người mới, không hiểu phân cấp độ khó."
"25 màn chơi, dựa theo số trận 1, 3, 5, 7, 9 mà chia làm năm cấp bậc."
"Độ khó cấp 5 là 'Tân thủ', tổng cộng 9 trận. Độ khó cấp 4 là 'Tuyệt vọng', tổng cộng 7 trận. Cứ thế suy ra... Ta vốn là Thực thể quỷ dị của độ khó cấp 3. Trong trò chơi của ta... tuyệt đối không có đường sống."
"Nhưng... vừa nói rồi đó, ta đắc tội với Hắn, bị tống đến 'Tân thủ thôn'."
"Ta quyết định buông xuôi, ba năm không giết một người."
Yên lặng lắng nghe, vẻ ngoài Giang Khinh không chút biến động, nhưng trong lòng dậy sóng.
Điều này tương đương với việc, lần đầu tham gia nhiệm vụ, anh đã đụng phải độ khó "Tuyệt vọng" trong số các "Tuyệt vọng".
Nếu không phải Mộng Vãn Chu lười biếng, chắc chắn toàn quân bị quét sạch!
Thật cảm tạ con quỷ "làm việc" thiếu trách nhiệm này.
Lòng bàn tay Giang Khinh đầy mồ hôi, đồng thời vô số nghi vấn ập đến.
"Lúc còn sống anh cũng là một Diễn viên?"
"Phải."
Mộng Vãn Chu hào phóng thừa nhận.
"Dạ Tư Kỳ cũng thế?"
Mộng Vãn Chu lắc đầu: "Cô ấy không phải."
"Không phải?"
Giang Khinh chấn kinh: "Anh... anh yêu một người trong sách!"
Mộng Vãn Chu đang ăn dở liền buông thìa.
Ánh mắt gã sắc lẹm như đuốc, nghiêm nghị nói:
"Ngươi đã bao giờ nghĩ đến một vấn đề chưa? Đây thực sự là thế giới trong sách? Ai định đoạt đây là một thế giới giả tạo? Dựa vào ký ức của chúng ta sao? Nhưng... ký cứ có thể bị giả mạo!"
"Lùi một vạn bước, thế giới là giả thì đã sao?"
"Dạ Tư Kỳ yêu Mộng Vãn Chu, Mộng Vãn Chu yêu Dạ Tư Kỳ... tình yêu là thật."
Thấy vẻ mặt ngây dại của Giang Khinh, gã khẽ cười:
"Muốn cười thì cứ cười đi, dù sao ta cũng chẳng phải lần đầu bị chế giễu."
"Gia cảnh Tư Kỳ bình thường, nhưng năm đó là nữ thần đại học. Rất nhiều kẻ cười ta là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga."
"Sau này, Tư Kỳ ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
Bố mẹ và em trai cô ấy đều chọn từ bỏ điều trị.
Chỉ có ta không rời không bỏ.
Họ cười ta ngu, cười ta lụy tình, cười ta là thằng đần."
Thế gian vạn chữ, duy nhất chữ "Tình" là gây thương tổn nhất.
Lấy lại tinh thần, Giang Khinh lắc đầu, vô cùng nghiêm túc:
"Anh hiểu lầm rồi, tôi không có ý chế giễu anh. Với tôi, thế gian này chỉ có sự si tình là không cho phép kẻ khác cười cợt. Dạ Tư Kỳ rất may mắn khi gặp được anh trong cuộc đời ngắn ngủi của mình."
"Anh rất... dịu dàng."
Khóe môi Mộng Vãn Chu nhếch lên: "Biết vì sao ta yêu Tư Kỳ sâu đậm không?"
"Người khác đều dùng từ dịu dàng để hình dung ta, chỉ có cô ấy dùng ta để hình dung sự dịu dàng."
Tôi... Giang Khinh hít sâu một hơi để bình ổn cảm xúc.
Mẹ kiếp, bị nhồi cho một họng "cơm chó"!
Mộng Vãn Chu rất đắc ý.
Gã thích khoe tình cảm trước mặt người khác, chết rồi vẫn vậy.
Ngoài cửa sắt vang lên tiếng động.
Giang Khinh nheo mắt: "Câu hỏi cuối cùng, mỗi người hoàn thành nhiệm vụ anh đều trò chuyện những thứ này?"
Anh cảm thấy không ổn, đặc biệt là ánh mắt đối phương nhìn mình.
"Không."
Mộng Vãn Chu cười âm hiểm:
"Ngươi là người đầu tiên thấy được ta. Trước đây trong trò chơi cấp 3, những Diễn viên thấy ta đều đã chết. Trong trò chơi cấp 5, ta không mở cửa cho họ. Chỉ cần bưng bát cơm trứng đứng ở cửa là coi như qua màn."
Sự bất an dâng trào, Giang Khinh gồng mình giữ bình tĩnh:
"Tôi chỉ là một Diễn viên bình thường đến mức không thể bình thường hơn."
Não bộ anh vận hành hết công suất, suy tính đường thoát.
Đầu hàng có được không?
Tục ngữ nói rồi... đánh không lại thì gia nhập thôi.
Mộng Vãn Chu gằn từng chữ:
"Ngươi không tầm thường. Đôi mắt này rất đẹp... giống một người."
"Giang Khinh, ta thua rồi, ngươi chấp nhận chứ?"
Chấp nhận? Cái quái gì thế?
"Tôi... không chấp nhận."
Giang Khinh làm ngược lại.
???
Mộng Vãn Chu trợn mắt.
Một sợi Hồng tuyến quấn chặt lấy tay trái Giang Khinh: "Kỳ tích của ta tên là 'Tương tư'."
"Đây là dây Tương tư. Một đầu buộc vào ngươi, đầu kia... bất kể buộc vào ai, hai người sẽ yêu nhau. Năm người bên ngoài, ngươi thích Tống Bình An? Hay là Trần Thiên Nhạc?"
"Trần Thiên Nhạc thể hình khá đấy, cái thân hình nhỏ bé này của ngươi... hừ hừ."
Giang Khinh giận quá hóa cười:
"Được, được lắm, đến cả công việc của Nguyệt Lão anh cũng muốn tranh."
"Se duyên thì cứ se duyên, lại còn nam với nam, anh làm 'người' chút đi được không!"
Mộng Vãn Chu nhún vai:
"Ta không làm người được nữa rồi. Hỏi lại ngươi lần cuối, ta thua rồi, ngươi chấp nhận chứ?"
"Rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Đó không phải đáp án."
Nhìn đầu kia của dây Tương tư đang bay về phía cửa sắt, Giang Khinh cảm thấy lạnh cả người, nghiến răng đáp:
"Tôi chấp nhận!"
Giây tiếp theo, cơ thể Mộng Vãn Chu dần trở nên trong suốt.
Gã nói đầy ẩn ý:
"Đừng căng thẳng, chúng ta sẽ còn gặp lại."
"Xác người phụ nữ kia đừng thiêu đi. Cô ta sẽ thay thế ta, trở thành chủ nhân mới ở đây."
"Nhớ kỹ, trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu."
Mộng Vãn Chu biến mất.
Giang Khinh thở phào một hơi.
Áp lực mà đối phương tạo ra quá lớn.
Anh quét mắt nhìn căn nhà trọ một lượt, đứng dậy bước ra khỏi cánh cửa sắt loang lổ, từng bước đi về phía phòng khách.
Không biết từ lúc nào trời đã sáng.
Ánh kim minh sớm mai rải xuống.
Một nhóm người đang đợi anh ở đó.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận