La thị đặt chén trà xuống, lúc này mới mở miệng nói: “Liên di nương, đứa nhỏ A Trăn này mệnh khổ, vừa sinh ra thì mẫu thân liền qua đời.
Hiện tại nuôi dưỡng dưới gối ngươi là bởi vì lão gia tin tưởng ngươi, biết ngươi sẽ nuôi dưỡng nàng cho thật tốt.”
Ánh mắt của La thị và Liên thị chạm nhau, Liên thị chột dạ liền né tránh theo bản năng, luôn cảm thấy La thị đã phát hiện ra điều gì đó.
Nàng ta cười khan: “Nhiều năm như vậy thiếp không sinh được một đứa con nào, A Trăn để cho thiếp nuôi, thiếp coi con bé như con gái ruột của mình.”
Minh Nghĩa Hùng không hiểu vì sao tự nhiên La thị lại nhắc đến điều này, nhưng La thị làm việc luôn ổn trọng, nếu đã nhắc tới thì chắc chắn là nàng có lí do.
Hắn uống một ngụm trà.
La thị nói: “Tiền tiêu vặt hàng tháng của A Trăn đều là ngươi cầm, ta hỏi ngươi, nếu như ngươi thương con bé thì vì sao lại để con bé ăn mặc rách nát như thế này?”
Ánh mắt Liên thị tránh né một chút: “Vì sao phu nhân lại nói như vậy? Quần áo của A Trăn là vừa được làm tháng này.”
Minh Nghĩa Hùng nhìn lướt qua Minh Trăn, tiểu cô nương cắn cắn ngón tay, tuy quần áo không bằng của Minh Huệ nhưng cũng coi như một thân quần áo lộng lẫy: “Quần áo của A Trăn rõ ràng là tốt đẹp, phu nhân không cần trách móc nặng nề quá.”
La thị đứng lên, đi về phía Minh Trăn: “A Trăn, con lại đây.”
Liên thị lôi kéo tay Minh Trăn không buông, sắc mặt nàng ta nháy mắt đỏ lên: “Lão gia, thiếp biết phu nhân nhìn thiếp không thuận mắt nên mới soi mói bắt bẻ đủ điều, nhưng thiếp đối với A Trăn như thế nào, mấy năm nay người chắc chắn có thể thấy được.”
La thị cười lạnh: “Nếu ngươi không làm việc đó, thì cũng không sợ người ngoài soi mói.”
Bà khom lưng, mạnh mẽ bắt lấy cánh tay Minh Trăn, nhẹ nhàng cuộn áo khoác lên trên, lộ ra một đoạn trung y màu sắc cũ kỹ: “Nữ nhi nhà chúng ta, tuy rằng thua kém so với công chúa hoàng thất, nhưng so với nữ nhi nhà bình thường lại được nuông chiều hơn.
Quần áo cũ nát như vậy, nha hoàn bên cạnh ta và ngươi cũng không hiếm lạ gì, Liên thị, ngươi để cho tiểu thư trong nhà mặc như vậy đến phủ công chúa?”
Liên thị nào ngờ được hôm nay La thị lại đi cùng Minh Trăn đến?
Trong nháy mắt, nước mắt Liên thị lập tức rơi xuống: “Ta không biết, là nô tài bên dưới chăm sóc A Trăn…”
Sắc mặt Minh Nghĩa Hùng trầm xuống, không mở miệng.
La thị nói: “Nếu A Trăn được khen là nuôi tốt, tất cả công lao đều là của ngươi, bây giờ nàng xảy ra chuyện lại thành lỗi do hạ nhân sơ suất gây ra?”
Liên thị quỳ gối trước mặt Minh Nghĩa Hùng: “Lão gia, người biết mà, bình thường thiếp đối xử với A Trăn như thế nào, người đều rõ ở trong lòng.
Hôm nay có lẽ là do hạ nhân hoa mắt, trời chưa sáng đã phải rời giường nên mới lấy nhầm quần áo cũ cho A Trăn mặc.”
Chuyện bộ quần áo cũng không phải là chuyện lớn, Liên thị dù sao cũng là di nương được Minh Nghĩa Hùng sủng ái nhất.
Nếu La thị làm lớn chuyện, chỉ khiến nàng có vẻ như là người lòng dạ hẹp hòi.
La thị chán ghét liếc nàng ta một cái: “Ngươi cho rằng ta muốn nói quần áo của con bé sao? Quần áo của A Trăn rách nát, ta có thể xem như ngươi cần kiệm quản gia, nhưng những vết thương chồng chất trên người con bé, ngươi định giải thích như thế nào?”
Tuy Minh Trăn còn nhỏ nhưng dù sao cũng là một nữ hài tử, không tiện để Minh Nghĩa Hùng nhìn nhiều.
La thị chỉ xắn ống tay áo bé lên, hai cánh tay trắng nõn, phấn điêu ngọc mài đầy vết bầm tím đặc biệt rõ ràng.
“Trên người nàng còn rất nhiều vết thương, cũ mới đan xen, nếu lão gia không tin có thể mời đại phu đến kiểm tra.”
Minh Nghĩa Hùng nhìn thoáng qua cánh tay của Minh Trăn, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng: “Liên thị, ngươi giải thích chuyện này như thế nào?”
Liên thị hé môi: “Thiếp không biết, lão gia, là bọn nô tài làm, thiếp không biết…”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận