Dư Trúc chắp tay:
"Rõ."
Nửa tháng trôi qua, phía Tần Vương mới nhận được tin tức từ thám tử truyền về.
Lý Phúc lấy thư mở ra, lướt mắt nhìn qua một lần rồi lắc đầu, cất tiếng:
"Điện hạ, chuyện này phức tạp, ngay cả Uất Trì Tịnh cũng không thể tra rõ ràng."
Kỳ Sùng dường như có chút đăm chiêu:
"Hửm?"
Lý Phúc nói tiếp:
"Sáu năm trước, Minh Nghĩa Hùng được bệ hạ an bài đi tuần tra bảy châu phương bắc. Khi từ Mẫn Châu trở về, Minh Nghĩa Hùng lại dẫn theo một nữ tử. Lai lịch hay thân thế của người nữ tử này, tất cả đều không tra ra được. Quan viên Mẫn Châu cũng không biết rõ, chỉ nói có một buổi sáng thức dậy thì thấy bên chỗ ở của Minh Nghĩa Hùng có thêm một người.
Bởi vì diện mạo của nữ tử này quá xinh đẹp, không ít người hoài nghi nàng là hồ yêu, cũng có người hoài nghi nàng là thần tiên.
Minh Nghĩa Hùng chỉ nói với người ngoài vị nữ tử này họ Bạch, là một nữ tử thanh lâu gặp nạn."
Chữ viết của Uất Trì Tịnh qua loa cẩu thả, Kỳ Sùng vốn không thích đọc thư của hắn.
Lý Phúc lại biết ăn nói, cơ bản đều là hắn ở một bên thuyết minh.
Thấy Tần Vương có hứng thú với việc này, Lý Phúc nói tiếp:
"Trong thư nói Bạch thị này vân dung nguyệt mạo, như thần tiên giáng trần. Minh Nghĩa Hùng đưa về kinh thành, ba tháng sau, Bạch thị hạ sinh rồi tạ thế..."
Nói đến đây, Lý Phúc cảm thấy có chút không đúng, hắn bấm đốt ngón tay một lát:
"Hai người ở chung không đến sáu tháng, Bạch thị đã sinh ra đứa trẻ."
Kỳ Sùng cười lạnh:
"Cô thật không ngờ An Quốc Công lại có lòng tốt như vậy, nguyện ý thay người khác mà nuôi dưỡng đứa trẻ."
"Nếu sa vào sắc đẹp của Bạch thị thì cũng nói cho qua được, dù sao An Quốc Công mê nữ sắc, cơ thiếp trong phủ rất nhiều." Lý Phúc nói: "Nhưng mà, sau khi đưa về kinh thành, An Quốc Công chưa bao giờ ngủ lại trong phòng của Bạch thị, hai người dường như cũng không ân ái. Sau khi Bạch thị chết, An Quốc Công trực tiếp hỏa táng, sau khi chôn tro cốt, ngay cả mộ bia cũng không lập."
Kỳ Sùng thưởng thức cái ấn ngọc màu xanh trong tay, đôi mắt hẹp dài chớp chớp, để lộ ra vài phần nguy hiểm:
"Lần điều tra này, có kinh động đến ông ta hay không?"
Lý Phúc lật phần kết của bức thư:
"Các quan viên năm đó biết được một ít đều bị An Quốc Công bịt miệng.
Lần này là Uất Trì Tịnh thần thông quảng đại mới tra ra được những cái này, An Quốc Công bên kia cũng có thể chú ý chặt chẽ hơn. Chẳng qua là, cho dù hắn biết có người tra, cũng không biết là ai muốn tra."
"An Quốc Công có chút thú vị."
Kỳ Sùng hơi dùng sức, miếng ngọc xanh ở bàn tay đã bị vỡ thành bột mịn. Ngũ quan sắc bén mà tuấn tú của hắn dưới ánh đèn trở nên nhu hòa hơn mấy phần:
"Không cần tiếp tục điều tra Bạch thị. Bây giờ, cô muốn Uất Trì Tịnh điều tra An Quốc Công một chút."
Lý Phúc ngạc nhiên:
"Minh gia trâm anh thế trụ, ở dưới chân hoàng thành, ngoại trừ một chút việc riêng của gia đình không muốn người khác biết rõ thì các chuyện khác mọi nhà hẳn là đều biết đến. Không lẽ, bọn họ còn có cái bí mật lớn nào đó?"
Tuổi tác của Kỳ Sùng không lớn, Lý Phúc cũng không dám coi lời nói của hắn như lời đùa. Chuyện này cũng không phải việc nhỏ, Lý Phúc do dự nói:
"Minh Nghĩa Hùng không phải nhân vật nhỏ, Hoàng đế cũng còn sợ ông ta vài phần. Điện hạ, nếu ông ta phát hiện người điều tra ông ta, hai bên trở mặt..."
"Uất Trì Tịnh làm việc sẽ không để lại nhược điểm."
Mệnh lệnh đã hạ xuống, Lý Phúc chỉ có thể đi truyền đạt cho Uất Trì Tịnh.
Uất Trì Tịnh cũng là thủ hạ nhất đẳng của Kỳ Sùng, mặc dù Kỳ Sùng còn trẻ, nhưng bản lĩnh lôi kéo, chỉ huy nhân tài lại vô cùng xuất chúng.
Lý Phúc vốn là người làm việc bên cạnh Hoàng hậu, sau đó lại chủ động đi theo Kỳ Sùng.
Hắn đi theo Kỳ Sùng, là bởi vì Lý Phúc cảm thấy Kỳ Sùng có tướng đế vương.
Mấy năm này trôi qua, tuy rằng tình cảnh của Kỳ Sùng không tốt, nhưng Lý Phúc cũng chưa từng hối hận với quyết định ban đầu của mình.
Ông cụ non Kỳ Sùng, lòng dạ sâu không thấy đáy, tâm địa tàn nhẫn, thủ đoạn cường ngạnh, trời sinh là người ngồi trên vị trí cao.
Cho hắn một chút thời gian, lại qua vài năm nữa, đừng nói Tứ hoàng tử vô dụng dưới gối Quý phi, ngay cả đương kim Hoàng đế, cũng khó lòng làm gì được hắn.
Kỳ Sùng lại nói:
"Ngày mai cô muốn đi phủ An Quốc Công một chuyến. Lý Phúc, ngươi nhớ nói cho Dư Trúc."
"Nô tài đã biết."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận