“Diệt được lũ Gnoll nhưng mất 3 lính làm tôi cảm thấy không an tâm. Thế nên dù vẫn còn đang lờ đờ, tôi vẫn triệu hồi thêm binh sĩ để đủ quân số 20 người. Vậy câu hỏi ở đây là: Với quân số này, tôi có thể đối đầu với bao nhiêu con Gnoll?”
Gun-woo hỏi ngược lại gã tóc bạc.
Ngay khoảnh khắc đó, cả nhà ăn bỗng trở nên im lặng. Hóa ra nãy giờ tất cả mọi người đều đang dỏng tai nghe lén cuộc đối thoại này.
“Được. Thừa nhận đi. Với quân lực đó, cậu có thể thay thế vai trò của hai đến ba thành viên trong đội chúng tôi. Nhưng đó là khi đối đầu với lũ Quái vật cấp thấp thôi. Nếu gặp Quái vật trung cấp, câu chuyện sẽ hoàn toàn khác đấy, cậu hiểu chứ?”
Gã tóc bạc dù công nhận năng lực của Gun-woo nhưng vẫn muốn vạch ra một giới hạn.
Quái vật cấp thấp không có Trường Ma lực (Mana Field), nên có thể bị săn hạ bởi vũ khí thông thường. Lũ Gnoll mà Gun-woo giết nằm trong số đó.
Quanh khu vực đóng quân của Quân đoàn 3 này hầu như không có quái vật nào vượt quá cấp thấp, nên anh mới có thể giải quyết dễ dàng như vậy.
Nhưng từ cấp Trung trở lên, bắt buộc phải sử dụng các đòn tấn công chứa Ma lực mới có thể gây sát thương.
Đây chính là điểm đáng sợ của quái vật dị giới.
Trong thời kỳ đầu khi Cổng thứ nguyên xuất hiện, quái vật tràn vào Trái Đất rất nhiều.
Lúc đó, lũ cấp thấp bị tiêu diệt không mấy khó khăn.
Nhưng lũ cấp Trung trở lên với Trường Ma lực đã khiến nhân loại phải chịu tổn thất nặng nề vì vũ khí thông thường hoàn toàn vô dụng.
May mắn là quái vật khi sang Trái Đất, theo thời gian Trường Ma lực của chúng sẽ yếu dần.
Nếu không, chúng ta đã phải đối mặt với những sinh vật bất tử.
Sau đó, những người tương thích với Cổng đã xuất hiện, vượt cổng và thức tỉnh năng lực.
Khi họ trở về, khả năng đối phó với quái vật đã tăng lên đáng kể.
Tuy nhiên, một vấn đề nảy sinh là những người thức tỉnh khi ở lại Trái Đất quá lâu, ma lực của họ cũng sẽ tự động tiêu tán.
Cuối cùng họ sẽ trở thành những người bình thường có thể chất khỏe mạnh hơn đôi chút.
Nói tóm lại, gã tóc bạc đang nghi ngờ khả năng đối đầu với quái vật có Trường Ma lực của Gun-woo.
“Chưa thử thì chưa biết. Đã là năng lực thức tỉnh thì mặc định phải chứa Ma lực chứ. Điều đó có nghĩa là binh sĩ tôi triệu hồi khả năng cao sẽ sở hữu Ma lực như một thuộc tính bị động (Passive).”
“Nghĩa là cậu tin rằng đám lính đó có thể săn được cả Quái vật cấp Trung?”
Gã tóc bạc lộ rõ vẻ không tin tưởng.
“Chưa xác nhận thì không thể nói chắc chắn. Nhưng nếu mọi người thức tỉnh đều có Ma lực trong kỹ năng, mà riêng tôi lại không có thì chẳng phải là quá bất công sao?”
“Cũng đúng, xét theo logic đó thì khả năng cao đòn tấn công của binh sĩ cậu có chứa Ma lực.”
“Thế nên tôi mới nói.”
“Được! Tôi chấp nhận khả năng đó. Nhưng mọi thứ vẫn cần phải thực chứng, đúng không?”
“Đúng vậy.”
Gun-woo cũng phải thừa nhận điều này.
“Vậy thì... cậu thấy sao nếu chúng ta cùng thực hiện một nhiệm vụ để kiểm chứng?”
Cuối cùng gã tóc bạc cũng vào thẳng vấn đề chính. Mục đích gã tiếp cận Gun-woo chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?
“Chắc là anh đã nhận nhiệm vụ rồi đúng không?”
Gun-woo hỏi.
“Không phải đã nhận, mà là có một nhiệm vụ tôi đang muốn nhận. Nhưng nhiệm vụ đó yêu cầu phải ở lại qua đêm bên ngoài ít nhất một ngày.”
Gã gãi đầu, liếc nhìn sắc mặt Gun-woo. Rõ ràng là gã muốn tận dụng năng lực của anh để tạo ra một điểm đóng quân an toàn.
“Nếu nhận nhiệm vụ, chúng tôi sẽ được mượn vũ khí hỏa lực chứ?”
Gun-woo hỏi.
Thông thường, nhân viên quân vụ chiến đấu bị cấm sở hữu vũ khí cá nhân và chất nổ như lựu đạn. Chỉ khi thực hiện nhiệm vụ do quân đội giao phó, họ mới được cấp phát hoặc cho mượn những thứ cần thiết.
Tất nhiên vật tư tiêu hao thì không cần trả lại nhưng phải báo cáo chi tiết.
Gun-woo muốn xác nhận đây là một nhiệm vụ chính quy.
Nếu không, họ sẽ không có hỏa lực hỗ trợ.
“Dĩ nhiên. Nếu cậu đồng ý, tôi sẽ đăng ký cậu là thành viên tạm thời của đội để mượn trang bị.”
“Khi nào xuất phát?”
“Sớm thì sáng mai? Muộn thì thêm một ngày nữa.”
“Nội dung nhiệm vụ có thể kiểm tra ở Ban hỗ trợ quân vụ không?”
“Không. Đây là nhiệm vụ chỉ dành cho những đội có thành tích nhất định, cậu chưa đủ cấp để xem đâu. Nhưng tôi có thể cho cậu xem bản sao lệnh điều động.”
“Được. Vậy cho tôi xem đi. Một nhiệm vụ như thế chắc chắn phần thưởng sẽ rất hời, và điểm đánh giá quân vụ cũng cao nữa chứ?”
“Chính xác.”
“Để tôi xem qua đã, nếu lệnh điều động không có vấn đề gì thì tôi sẽ tham gia. Tôi cũng cần thời gian để thích nghi, hôm qua thực sự là một trải nghiệm khá 'thốn' đấy.”
Gun-woo lại đưa ngón trỏ gõ nhẹ vào thái dương.
“Ha ha ha! Yên tâm đi. Có thể cậu chưa biết, nhưng đội của chúng tôi có danh tiếng rất tốt ở đây. Chúng tôi là Team Baek-sa (Bạch Xà).”
Gã tóc bạc bất ngờ đưa tay ra. Gun-woo nhìn khay cơm với vẻ hơi ngần ngừ, rồi cũng bắt tay gã.
‘A, cơm... đang ăn dở thế này thì ngại ăn tiếp quá...’
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận