Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 149: Lời Hứa Của Bầy Chim Ưng

Bồ Châu (Dịch) (Đã Full)

  • 8 lượt xem
  • 2721 chữ
  • 2026-06-04 22:17:47

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lý Huyền Độ dẫn Hoài Vệ ngồi xuống bãi cát ven sông.

Bồ Châu nhìn về phía trước. Nàng dõi theo hai bóng lưng, một lớn một nhỏ, tập trung lắng nghe giọng nói nhẹ nhàng của họ vọng theo gió. Từ lời kể của Lý Huyền Độ, nàng cứ có cảm giác như thể mình đang được đưa trở về một thời đại đã qua, lòng dâng trào bao nỗi niềm khó nói.

Cuối cùng Lý Huyền Độ cũng kể xong chuyện xưa năm ấy, và bờ sông trở lại yên tĩnh.

Ban đầu Hoài Vệ im lặng. Một lát sau, cậu mới nói: “Tứ huynh, mẫu thân của đệ đã rời xa Đại tướng quân, gả cho phụ vương của đệ, trở thành mẫu thân của đệ, là vì thiên hạ bách tính, có đúng không?”

Lý Huyền Độ gật đầu: “Đúng vậy. Mẫu thân đệ là công chúa của triều Lý, nên đã gánh vác trách nhiệm vốn không nên đặt lên vai bà.”

Hoài Vệ lại im lặng.

Một lúc rất lâu sau, cậu mới nói tiếp: “Vậy trong lòng mẫu thân của đệ, liệu có khi nào bà cảm thấy Tây Địch, và cả…”

Cậu thoáng khựng lại.

“Và cả… đệ… là gánh nặng của bà không?”

Giọng cậu rất khẽ. Nói xong, cậu bất an nhìn Lý Huyền Độ, ánh mắt thấp thỏm.

Lý Huyền Độ lắc đầu.

“Không. Đệ nghĩ sai rồi. Mặc dù đúng là mẫu thân đệ gả tới thành Ngân Nguyệt vì trách nhiệm, nhưng nhiều năm như vậy đã trôi qua, bà ấy đã thực sự yêu mến vùng đất này và những con người sống ở đây. Huống hồ là đệ.”

Hắn mỉm cười, chỉ lên bầu trời trên đầu.

“Đệ chính là món quà tốt đẹp nhất mà ông trời ban cho bà, để đền đáp những năm tháng ấy. Đệ có biết không, năm xưa, khi mẫu thân đệ rời biên cương gả xa, khi ấy Tứ huynh mới bảy tuổi. Lúc Tứ huynh tiễn bà xuất kinh, từng âm thầm thề rằng, sau khi lớn lên, nhất định sẽ đón bà trở về.”

“Nhưng bây giờ, Tứ huynh đã từ bỏ ý nghĩ ấy rồi.”

“Vì sao?” Hoài Vệ mở to mắt nhìn hắn.

“Bởi vì ở nơi này, cô mẫu của Tứ huynh đã có người thân máu mủ mà bà yêu thương nhất. Người thân ấy chính là đệ. Chẳng phải ban nãy đệ đã hỏi a tẩu của đệ, vì sao mẫu thân đệ gặp lại Đại tướng quân rồi nhưng lại chia tay theo cách đó sao?”

Hắn dừng lại, trầm ngâm một lúc, cân nhắc xem nên diễn đạt thế nào cho phù hợp.

Bồ Châu bước tới, nói: “Đó là vì bà không còn là công chúa như xưa nữa.”

“Hôm nay bà là Thái hậu của Tây Địch, là mẫu thân của đệ. Vì vậy sau khi gặp Đại tướng quân, bà mới chia tay với ông như thế.”

Nói xong, Bồ Châu cũng ngồi xuống bên cạnh Hoài Vệ, đón nhận ánh mắt cậu vừa quay sang.

“May thay, chiến loạn và tranh đấu đều đã qua rồi. Họ đều rất yêu thương đệ, hy vọng đệ sẽ lớn lên vô tư lự, trở thành một vị vương dũng cảm và nhân từ. Ta nghĩ, đó chính là tâm nguyện lớn nhất của họ.”

Hoài Vệ quay đầu lại, nhìn dòng sông phía trước, ngồi lặng một lúc lâu, dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ.

Bồ Châu và Lý Huyền Độ vẫn ngồi bên cạnh cậu.

Rất lâu sau, thấy cậu vẫn không nói lời nào, Bồ Châu khẽ nói: “Không còn sớm nữa. Hay là… chúng ta về trước nhé?”

Lời nàng còn chưa dứt, Hoài Vệ bỗng bật dậy khỏi mặt đất: “Tứ huynh, Tứ tẩu, hai người về trước đi! Đệ đi tìm Đại tướng quân!”

Nói xong, cậu quay đầu huýt sáo gọi con ngựa bên bờ.

Nghe thấy tiếng chủ nhân, con tuấn mã lông đỏ hí lên mấy tiếng rồi lập tức phi tới.

Hoài Vệ xoay người nhảy lên yên, thúc ngựa xuống bãi sông, lội qua dòng nước sang bờ bên kia, phóng ngựa lao như bay về phía trước.

Thị vệ của cậu vốn đang chờ ở đằng xa, thoáng thấy vậy liền vội vàng thúc ngựa đuổi theo.

Lý Huyền Độ và Bồ Châu nhìn nhau. Hai người cũng không biết cậu đi tìm Khương Nghị để làm gì, đều gọi ngựa của mình, vượt sông rồi cùng đuổi theo.

Kỵ thuật của Hoài Vệ vốn xuất chúng, cậu phi nước đại một mạch.

Mấy con ngựa phi nước đại nối tiếp nhau, chạy liền một mạch gần mười dặm. Dưới màn đêm, ánh lửa lập lòe từ từ hiện lên ở phía trước. Hoài Vệ sắp tới doanh trại của đại quân thì bị hai người kia đuổi kịp. 

Lý Huyền Độ chặn ngựa của Hoài Vệ lại trước cổng quân doanh.

“Tứ huynh, Tứ tẩu, đa tạ hai người đã kể cho đệ nghe chuyện năm xưa! Hai người yên tâm, trong lòng đệ hiểu rõ. Đệ chỉ muốn nói vài câu với Đại tướng quân thôi! Nói xong đệ sẽ ra ngay!”

Không đợi Lý Huyền Độ lên tiếng, cậu đã nhảy xuống ngựa, sải bước chạy thẳng về phía cổng quân doanh.

Lý Huyền Độ nhìn sang Bồ Châu, hạ giọng nói:“Làm sao đây? Đệ ấy muốn nói gì?”

Bồ Châu thấy hắn hơi căng thẳng, dường như vẫn có chút không yên tâm. Nàng do dự một lát, nắm lấy cánh tay hắn, ngăn bước chân hắn đang định đuổi theo.

“Cứ để đệ ấy đi đi, chúng ta đợi ở đây là được.”

“Đệ ấy đã lớn rồi, sẽ không làm chuyện hồ đồ đâu.”

Nàng nhìn theo bóng dáng Hoài Vệ đang sải bước chạy về phía cổng quân doanh, khẽ nói.

…

Trong doanh trướng, Khương Nghị cũng không truyền gọi quân y. Ông tự cởi áo, bôi lại thuốc lên vết thương vì dùng sức mà hơi rỉ máu, băng bó qua loa, rồi ngồi một mình trước bàn, mở tấm bản đồ Tây Vực mang theo bên người ra xem lần nữa.

Tấm bản đồ này được Lý Huyền Độ đưa cho ông.

Trên bản đồ không chỉ đánh dấu vị trí của tất cả các quốc gia lớn nhỏ ở Tây Vực cùng các thành trì, mà còn ghi rõ núi non, sông ngòi và cả sa mạc, hoang mạc xen giữa. So với tấm bản đồ cũ mà ông từng dùng khi chinh chiến với người Địch từ nhiều năm trước, bản đồ này không chỉ chi tiết hơn mà vị trí cũng chuẩn xác hơn nhiều.

Ông rất hứng thú với tấm bản đồ này. Mấy ngày gần đây, vào mỗi buổi tối, bất cứ khi nào rảnh rỗi, ông ấy đều lấy ra xem xét.

Tuy nhiên, tối nay, dù ánh mắt vẫn đặt trên bản đồ nhưng tâm trí ông lại có phần lơ đãng.

Ông nhớ tới cảnh tượng lúc hoàng hôn khi bà đuổi kịp ông, họ đứng đối diện nhau qua dòng nước.

Ông thất thần một lúc, rồi gấp bản đồ lại. Đang định cất đi, ánh mắt lại rơi xuống cây sáo Hạc đặt cùng với bản đồ.

Ông tháo lớp vải bọc, lấy cây sáo ra, nhìn dòng chữ khắc trên thân sáo, ngẩn người.

Lúc còn thiếu niên, khi đi săn, ông từng tình cờ cứu được một con hạc trắng khỏi móng vuốt chim ưng. Con hạc không chịu bay đi, ông bèn tặng nó cho Kim Hi, người bạn thanh mai trúc mã của mình, để nàng nuôi dưỡng. Vài năm sau, con hạc trắng chết đi, nàng vô cùng thương cảm. Ông bèn lấy xương hạc làm thành cây sáo này tặng nàng, như một cách để gửi gắm nhớ nhung.

Đó chính là nguồn gốc của cây sáo Hạc.

Ngón tay cái của Khương Nghị vuốt nhẹ dọc theo thân sáo. Ông định đặt nó trở lại chỗ cũ, thì đột nhiên có tiếng bước chân bên ngoài. Ngay sau đó, thân binh đứng ngoài rèm cất tiếng bẩm báo: “Bẩm Đại tướng quân, Tây Địch vương tới, nói muốn gặp Đại tướng quân!”

Khương Nghị giật mình, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại. Ông gói cây sáo hạc vào trong tấm vải, rồi đứng dậy. Vừa định bước ra ngoài, thì thấy rèm trướng đã bị vén lên.

Thiếu niên xông vào như một cơn gió, đối mặt với ông, đứng ngay trước rèm trướng.

Dường như cậu đã chạy một quãng khá xa. Sau khi dừng lại, cậu há miệng thở hổn hển từng hơi.

Khương Nghị vô cùng vui mừng khi thấy cậu đến vào lúc này, liền mỉm cười tiến về phía cậu.

“Sao cháu lại tới chỗ ta?”

Ông chào thiếu niên, nhưng dường như cậu không hề nghe thấy. Cậu vẫn đứng đó nhìn sang, hai mắt dán chặt vào ông, vẻ mặt lạ lẫm, hoàn toàn khác với thường ngày.

Khương Nghị sững sờ. Ông sực nhớ tới chuyện lúc chiều, khi ông và mẫu thân của cậu gặp nhau bên bờ sông.

Lẽ nào cậu đã phát hiện ra, và hiểu lầm mẫu thân mình, nên mới đuổi theo ông suốt đêm?

Lòng ông chùng xuống, bước chân nặng như treo chì. Ông nhìn thiếu niên đột nhiên xông vào nhưng lại không nói một lời kia, nụ cười trên môi cũng dần biến mất.

Phân vân mất một lúc thì ông mới hỏi: “Chuyện lúc chập tối… cháu đã biết rồi sao?”

Hơi thở của thiếu niên dần ổn định lại. Cậu nhìn ông, gật đầu.

“Vâng, cháu biết. Cháu còn biết cả chuyện trước kia giữa Đại tướng quân và mẫu thân cháu nữa.”

Khương Nghị nhắm mắt lại một lát, rồi mở mắt ra và nói: “Cháu không được hiểu lầm mẫu thân. Bà ấy vô tội, chưa từng làm bất cứ điều gì sai trái với thân phận và địa vị của mình! Chuyện hôm nay không liên quan tới bà ấy, tất cả đều là lỗi của ta!”

Nói xong, ông quay sang nhìn cây sáo Hạc vừa được bọc lại bằng vải đặt trên bàn. Không chút đắn đo, ông cầm nó lên, đưa thẳng ra trước mắt thiếu niên.

“Cháu thấy chưa? Đây là thứ ta tặng mẫu thân cháu khi bà còn trẻ. Hơn mười năm trước, bà đã nhờ phụ thân của Tứ tẩu cháu mang trả nó lại cho ta rồi!”

Ông nắm chặt cây sáo Hạc, toan dùng sức bẻ gãy: “Cháu yên tâm, ta có thể bảo đảm với cháu…”

“Đại tướng quân!”

Hoài Vệ bước lên một bước, giật cây sáo Hạc khỏi tay ông.

“Đại tướng quân, ta đuổi tới đây vì muốn nói với ngài rằng ta sẽ nhanh chóng lớn lên, trở thành một con đại bàng thực thụ, cưới vợ, làm vương! Đến lúc đó, ta sẽ để người trở lại làm công chúa! Ta sẽ trả công chúa lại cho Đại tướng quân!”

Khương Nghị đứng sững, ngơ ngác nhìn thiếu niên trước mặt.

Hốc mắt Hoài Vệ ửng đỏ, vẻ mặt kích động. Cậu nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, nói xong liền cúi đầu, nhìn cây sáo Hạc vừa giật từ tay ông, cẩn thận đặt nhẹ nó trở lại bàn.

“Xin Đại tướng quân tiếp tục giữ nó. Đợi đến ngày ấy, ngài hãy tự tay trả lại cho bà.”

Hoài Vệ trịnh trọng hành một lễ với ông, rồi xoay người, vén rèm chạy vụt ra ngoài, giống như lúc đến.

Khương Nghị cuối cùng cũng hoàn hồn. Ông kinh ngạc vô cùng, vội đuổi theo ra ngoài. Dưới màn đêm, ông thấy bóng dáng thiếu niên đang chạy về phía cổng quân doanh. Cậu lao ra khỏi doanh trại, chạy qua cổng doanh, và từ xa, cậu đã thấy vài bóng kỵ mã đang chờ sẵn trên bãi hoang bên ngoài.

“Đại tướng quân, xin hãy bảo trọng! Mau dưỡng thương cho tốt! Hẹn ngày tái ngộ!”

Hoài Vệ hét lên với người phía sau rồi xoay người lên ngựa, quất roi, lao vút đi.

Lý Huyền Độ dẫn theo Bồ Châu đã chờ sẵn trên lưng ngựa. Hai người chắp tay từ biệt Khương Nghị đang đuổi theo từ xa, rồi thúc ngựa theo sau Hoài Vệ.

Khương Nghị đuổi theo họ vài dặm tính từ cổng doanh thì dừng lại. Ông đứng đó, nhìn theo mấy bóng kỵ sĩ dần bị bóng đêm nuốt chửng.

Ông đứng một mình thật lâu trên bãi hoang bên ngoài doanh trại, ngước nhìn lên bầu trời, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng kìm nén được những cảm xúc dâng trào trong lòng trước khi quay người rời đi.

“Ai đó? Ra đây!”

Ông bỗng nhìn sang một bên và nói.

Một người chậm rãi bước ra từ góc tối của bãi hoang gần đó.

Một vị tướng trẻ xuất hiện dưới ánh trăng, cao gầy rắn rỏi, mày kiếm mắt dài.

“Phiêu hạ Thôi Huyễn, bái kiến Đại tướng quân.”

Người thanh niên ấy hành lễ với ông, hạ giọng nói.

Nghe hắn tự báo danh tính, Khương Nghị sững lại, nhìn kỹ hắn thêm một lượt.

“Ngươi chính là Thôi Huyễn?”

Ông đánh giá người thanh niên trước mặt, giọng điệu đã hòa hoãn hơn nhiều.

Khương Nghị từng nghe qua cái tên này, cũng biết đôi chút về hắn, chỉ là trước đây chưa từng gặp mặt, không ngờ lại gặp ở đây.

Dù vương đình Đông Địch đã bị phá, các bộ tộc dưới quyền đều đã đầu hàng, bốn cõi tạm thời quy phục, nhưng không loại trừ khả năng trong mười hoặc hai mươi năm nữa, tàn lửa chiến tranh sẽ bùng lên và xung đột sẽ lại nổ ra.

Hơn nữa, bên cạnh phương Bắc, phía Đông Bắc và Tây Nam cũng đều có dị tộc. Trang phục, phong tục và văn hóa của họ đều khác biệt so với Trung Nguyên.

Suy cho cùng Tây Địch vẫn là một ngoại lệ. Để duy trì mối quan hệ ấy, một vị công chúa của triều Lý đã phải trả giá bằng nửa đời người.

Đất đai và quyền lực giống như máu tươi, luôn hấp dẫn bầy sói truy đuổi.

Triều Lý cần tăng cường rèn binh luyện tướng, không được tự mãn, tuy nhiên, tướng giỏi khó tìm, đặc biệt là với những người có khả năng chỉ huy các chiến dịch với quy mô lớn. Ngoài kinh nghiệm, điều này còn đòi hỏi tài năng thiên bẩm.

Theo như ông biết, đối với quân đội triều đình, những tướng quan có năng lực chỉ huy một hai vạn binh sĩ tác chiến, hiện nay cũng chỉ khoảng mười mấy người.

Những tướng quan có năng lực chỉ huy tốt năm vạn binh sĩ, thì chỉ còn lác đác vài người như Hàn Vinh Xương, Dương Hồng.

Còn những người có thể điều khiển đại quân trên mười vạn người, ngoài ông và Lý Huyền Độ ra, trong tương lai gần e rằng chỉ còn người thanh niên trước mặt này: Thôi Huyễn.

Tuy nhiên, vẫn cần được rèn giũa thêm.

“Đã khuya rồi, vì sao ngươi còn chưa về doanh, lại lang thang bên ngoài?” Khương Nghị hỏi hắn.

Thôi Huyễn thấy bức bối nên mới ra ngoài cho thoáng khí. Khi định quay về, hắn vô tình thấy nàng và Lý Huyền Độ đang đợi bên ngoài cổng doanh, đương nhiên không tiện lộ diện.

“Trong trướng ngột ngạt quá, thuộc hạ ra ngoài hít thở cho thoáng, không ngờ lại quấy rầy Đại tướng quân.” Hắn đáp.

Khương Nghị cảm thấy người thanh niên này dường như có tâm sự, nhưng ông cũng không hỏi thêm, chỉ nói: “Sau khi trở về, ngươi có dự định gì không? Có phải muốn vào triều làm quan không?”

Theo như ông biết, trước đây Thôi Huyễn từng giữ chức vụ cao trong triều đình, từng làm tướng quân Nam Tư, lập được đại công trong đại chiến biên cương phía Bắc. Có điều hắn khá tai tiếng, gây thù chuốc oán với không ít người. 

Trong triều cũng có lời đồn, cái chết của Hoàng đế Hiếu Xương dường như cũng có liên quan đến hắn.

Tần vương sắp đăng cơ, đó là chuyện đã định. Sau khi Tần vương lên ngôi, nếu người thanh niên này có ý về triều làm quan, Tần vương hẳn cũng sẽ thỏa mãn tâm nguyện ấy.

Nhưng không biết hắn đang nghĩ gì.

Thôi Huyễn khẽ nói: “Thân mang tội, còn mặt mũi nào vào triều?”

Khương Nghị nhìn hắn một lát, nói: “Nếu không vào triều thì việc một người đàn ông thực thụ nên làm là giữ đất giữ biên. Dưới trướng ta vẫn còn thiếu một thượng tướng. Sau này ngươi có bằng lòng tới không?”

Thôi Huyễn ngẩng đầu, nhìn ông một lúc, rồi quỳ một gối xuống, cúi đầu nói: “Cầu còn không được! Có thể góp sức dưới quyền Đại tướng quân, đó là vinh hạnh của thuộc hạ!”

Khương Nghị thoáng hiện nụ cười. Ông bước lên, đích thân đỡ hắn dậy, vỗ vỗ vai hắn, cười nói: “Hậu sinh khả úy! Sau này lập công dựng nghiệp, vương hầu cũng có thể mong chờ!”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top