"Tiền với phiếu này con cầm lấy, đưa con bé Niệm An lên trấn dạo chơi, xem một bộ phim, ăn một bữa ngon, không việc gì phải vội về cả."
"Bà ơi..." Lỗ tai Chân Mộng Đông đỏ rực lên, có chút ngượng nghịu, "Chuyện của con bà đừng bận tâm quá."
"Bà thèm bận tâm anh chắc? Bà là đang lo cho chắt của bà đấy!" Bà Triệu Lệ Hồng chẳng thèm đôi co, nhét thẳng tiền phiếu vào túi áo anh rồi quay đầu gọi với vào bếp: "Niệm An ơi, khoan hãy làm việc đã! Hôm nay trời đẹp, cháu đi chơi trên trấn với thằng Mộng Đông một chuyến đi."
Tiêu Niệm An vừa lau tay vừa từ bếp đi ra, vẻ mặt khó xử: "Bà nội ơi, việc trong nhà còn cả đống đã xong đâu ạ..."
"Nhà mình bao nhiêu miệng ăn, thiếu cháu là cả nhà chết đói chắc? Mau vào thay bộ quần áo tử tế rồi theo anh đi chơi đi." Bà Triệu Lệ Hồng bụng bảo dạ, hai đứa này lớn lên cùng nhau nên quá thân thuộc, vạn nhất thằng cháu ngốc không biết sắp xếp thì ít ra cũng phải có cái cớ.
"Hai đứa tiện đường ghé qua cửa hàng cung ứng, mua cho con bé út miếng vải bông mịn nhé. Da dẻ trẻ con nó non nớt, mấy loại vải thô trong nhà sợ làm nó đau. Sẵn tiện mua cái chậu mới luôn, con gái con lứa ai lại dùng chung đồ cũ của chúng ta."
Thấy có việc đại sự, Tiêu Niệm An cũng không nghĩ ngợi nhiều, về phòng thay bộ đồ sạch sẽ rồi theo Chân Mộng Đông ra cửa.
【Bà nội đúng là gừng càng già càng cay, sắp xếp chu đáo xỉu! Chị Niệm An thật thà thế kia, chắc chắn vừa lên trấn là phi thẳng vào cửa hàng cung ứng mua đồ cho xem.】
Bà Triệu Lệ Hồng làm sao mà không biết điều đó?
Nhưng bà có tính toán riêng.
Hai đứa này quá quen hơi bén tiếng, đột ngột chuyển sang quan hệ yêu đương thì không chỉ Chân Mộng Đông thấy sượng mà ngay cả Tiêu Niệm An cũng sẽ không tự nhiên. Chi bằng cứ để chúng tập làm quen với việc ở riêng bên nhau đã.
Giống như Chân Mộng Ni nói đấy thôi, chẳng phải vẫn còn hơn một tháng nữa sao? Cứ từ từ, nước chảy đá mòn mới bền được.
"Lúc trước có nhờ người xem mấy ngày lành tháng tốt, nhưng tình hình hiện giờ... tôi cứ lo nếu tổ chức cưới xin gấp gáp trước khi thằng Mộng Đông nhập học thì có vội quá không?" Bà Triệu Lệ Hồng lầm bầm tự nhủ.
【Thế thì đợi nhập học rồi hãy cưới! Ngày Quốc khánh mùng 1 tháng 10, cả nước cùng vui, ngày đó còn chê vào đâu được nữa? Dù sao cũng tốt hơn là cưới vào kỳ nghỉ hè, vạn nhất lại đụng trúng cái ngày cưới ám quẻ ở kiếp trước của chị Niệm An thì xúi quẩy chết đi được.】
Bà Triệu Lệ Hồng lập tức chốt hạ: "Định vào mùng 1 tháng 10! Đến lúc đó việc học của thằng Mộng Đông cũng ổn định rồi, tình cảm hai đứa chắc cũng chín muồi, thời điểm đó cưới là hợp nhất. Anh Viễn Kiến, anh thấy sao?"
Chân Viễn Kiến đương nhiên không có ý kiến: "U đã chọn ngày thì chắc chắn là tốt rồi."
Nói thì nói vậy, nhưng bà nội lại khẽ thở dài: "Thời điểm đó có thực sự tốt không? Thằng Mộng Đông phải học đại học tận bốn năm, đôi trẻ mới cưới đã phải xa nhau biền biệt, mấy tháng mới gặp được một lần..."
"Niệm An ở nhà mình thì chắc chắn không bị ấm ức rồi, đều là con cháu mình nhìn lớn lên cả. Nhưng hai đứa nó... sau cùng vẫn là phải chịu khổ."
【Theo lẽ thường thì vợ chồng mới cưới mà xa nhau lâu ngày đúng là khó thật. Nhưng mà Hệ thống Ngốc ơi, cái trường đại học của anh cả em ấy, liệu có thực sự được yên ổn học hết bốn năm không nhỉ? Em nhớ là sắp tới đại học sẽ bị bãi bỏ rồi mà.】
Giọng của Hệ thống Ngốc vang lên đầy lạnh lẽo: 【Có thể nói là vậy, hai năm nữa thôi, kỳ thi đại học sẽ bị hủy bỏ hoàn toàn, sau đó suốt mười năm ròng rã sẽ không có kỳ thi nào nữa.】
【Anh cả của ký chủ tuy thi đậu đại học, nhưng đen cái là lại đụng đúng thời kỳ XX. Trong nguyên tác, cái đám sinh viên khóa đó đều bị tống vào nông trường hết, phải ở lì trong đó suốt 3 năm mới được thả ra.】
【Ở nguyên tác, vì bà thím Tôn Chiêu Đệ làm mất giấy báo nhập học mà anh cả của cô không đi học được, chẳng biết nên gọi là phúc hay họa nữa, nói chung là tình cờ tránh được cái kiếp nạn nông trường đó. Nhưng anh ấy lại cứ u u uất uất vì cái chết của chị cả, nửa đời sau sống như người mất hồn...】
【Thế... cái trường đại học này của anh cả em, rốt cuộc có cần thiết phải đi học nữa không đây?】
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận