Tim Lâm Ngọc Phân thắt lại, định nhìn xem Tôn Chiêu Đệ có ở trong phòng này không, nhưng tầm mắt đã bị một tấm bình phong che chắn kín mít.
【U ơi, cứu con với! Bảo bối của u sắp bị mụ ta bóp chết tới nơi rồi! Con không muốn chết đâu... khụ khụ... con càng không muốn cái con con gái giả kia hại chết cả nhà mình đâu!】
Chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, Lâm Ngọc Phân gồng mình trở người xuống giường, vì kiệt sức nên chân vừa chạm đất đã khuỵu xuống——
"Rầm!"
Tấm bình phong gỗ bị tông đổ, tiếng động cực lớn khiến hai kẻ đang đứng bên bàn thao tác giật bắn mình.
"Hai người đang làm cái gì thế hả!" Lâm Ngọc Phân nén đau, lớn tiếng quát hỏi.
Tôn Chiêu Đệ cuống cuồng rụt tay lại. Nhìn bộ dạng làm chuyện khuất tất của hai kẻ kia, Lâm Ngọc Phân vội vàng lồm cồm bò dậy, lao tới giật lấy đứa bé trên bàn thao tác ôm chặt vào lòng.
Đứa nhỏ tím tái cả mặt, trên cổ và miệng vẫn còn in hằn mấy vết ngón tay đỏ chót.
"Khụ... khụ..."
【Phù, cuối cùng cũng thở được rồi. Sao số con nó khổ thế này không biết, vừa mới chui ra đã bị người ta bóp cổ.】
【May mà u đến kịp lúc, vòng tay của u ấm quá đi mất. Bị bắt quả tang tại trận thế này, chắc con không bị tráo đi nữa đâu nhỉ?】
Lâm Ngọc Phân cúi đầu, liền va ngay vào một đôi mắt ướt lóng lánh. Đứa nhỏ trong lòng làn da trắng nõn, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa khóc xong đỏ bừng lên, trên lông mi vẫn còn vương những giọt lệ long lanh.
Trong phút chốc, trái tim Lâm Ngọc Phân mềm nhũn ra. Vậy là, bà thật sự nghe thấy tiếng lòng của con gái mình? Đây chính là mẫu tử liền tâm sao?
"Tôn Chiêu Đệ, bà muốn bóp chết con gái tôi?"
Bị bắt quả tang tại trận nhưng Tôn Chiêu Đệ vẫn mặt dày: "Ngọc Phân à, đây là con gái tôi, con gái bà đang nằm trên cái giường trẻ sơ sinh đằng kia kìa."
【Cái nết mụ này đúng là không ngửi nổi mà!】
【U ơi, con mới là con gái u đây này! Nhà mình ăn uống đủ đầy nên con trắng trẻo mập mạp thế này, còn nhà mụ kia thiếu ăn thiếu mặc, con mụ ấy gầy nhom như con khỉ khô ấy, nhìn một cái là thấy khác bọt ngay.】
【Lúc nãy mụ ấy còn lườm con, chê con béo quá xong còn véo thịt con đau điếng đây này!】
Chân Mộng Ni không phục, "y y a a" kháng nghị, đôi tay nhỏ xíu khua khoắng trong không trung, để lộ một vết đỏ trên sườn đúng là vết véo.
Hai tay Lâm Ngọc Phân run rẩy không ngừng, trong lòng vừa sợ hãi vừa phẫn nộ đan xen—— Bảo bối của bà suýt chút nữa đã bị độc thủ hại chết! Thế mà mụ Tôn Chiêu Đệ này còn dám mở mồm chối bay chối biến!
"Bà bớt nói điêu đi!" Giọng Lâm Ngọc Phân run run nhưng cực kỳ đanh thép, "Thầy nó ngày nào cũng mua đại ngư đại nhục về tẩm bổ cho tôi, bác sĩ cũng bảo thai này tôi nuôi cực tốt, sinh ra nhất định trắng trẻo khỏe mạnh! Cái đứa trên giường kia gầy như con mắm, nhìn là biết suy dinh dưỡng, làm sao là con nhà tôi được!"
Bà nhìn chằm chằm Tôn Chiêu Đệ, ánh mắt như muốn phun ra lửa:
"Tôn Chiêu Đệ, có phải bà lại đẻ ra vịt trời, không dám vác mặt về gặp nhà chồng nên mới bài mưu tính kế định tráo con của tôi, để con gái bà được thay con tôi sang nhà tôi hưởng phúc đúng không? Cái loại người gì mà trơ tráo thế không biết!"
"Bà nói nhảm! Đứa bà đang bế rõ ràng là con tôi!" Tôn Chiêu Đệ mặt cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn cố đấm ăn xôi chỉ tay về phía cô y tá, "Không tin bà cứ hỏi y tá Tôn đi, cô ấy làm chứng được!"
【Con mụ y tá này tên Tôn Lâm, là cháu họ nhà mụ Tôn Chiêu Đệ đấy, hai mụ này cùng một giuộc cả, làm chứng cái nỗi gì!】
"Các người coi tôi là con ngốc chắc? Hai người nhìn mặt giống nhau như đúc, rõ ràng là người nhà." Lâm Ngọc Phân thấy lạnh cả sống lưng, không thèm nhìn hai kẻ kia nữa mà quay sang nhìn vị chủ nhiệm khoa sản đang đứng ngây người ra đó, giọng lạnh như băng:
"Chủ nhiệm Vương, tôi đi đẻ ở bệnh viện các ông mà suýt chút nữa đến con mình cũng không giữ nổi. Hôm nay bệnh viện phải cho tôi một lời giải thích thỏa đáng——"
"Tôi muốn báo công an! Tôi còn muốn nghiệm máu nữa! Trước khi công an đến và có kết quả nghiệm máu, đứa nào cũng đừng hòng bước chân ra khỏi phòng đẻ này nửa bước, nếu không tôi sẽ quậy cho cả thiên hạ này đều biết chuyện xấu xa của các người!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận