Cái lạnh thấu xương của lúc ba giờ sáng thuận theo lỗ chân lông xộc thẳng vào tủy sống.
Tôi chết sượng tại chỗ, đến hít thở cũng không dám thở mạnh.
Bên tai, giọng nói u hồn kia vẫn lảng vảng không thôi.
Luồng khí vừa ấm áp lại vừa băng lãnh lướt qua gáy, xộc lên mùi phấn nụ son tàu nồng nặc sắc khí cổ xưa.
Nó rõ ràng đang dán chặt ngay sau lưng tôi.
Nó ở gần tới mức tôi có thể cảm nhận rõ một ánh mắt vô hình đang chằm chằm găm chặt lên lưng mình.
Tôi siết chặt nắm đấm.
Móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay.
Cơn đau xé thịt giúp tôi níu giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.
Quy tắc thứ ba của gã đàn ông mặc bộ đồ Trung Sơn lại điên cuồng dội lại trong tâm trí: Đúng Ba giờ sáng, bất luận là ai gọi tên cậu, tuyệt đối không được thưa.
Tôi không dám thưa.
Càng không dám quay đầu.
Luồng sáng từ chiếc đèn pin trên tay rung lên bần bật.
Quầng sáng vàng nhạt chập chờn làm các hiện vật xung quanh lúc ẩn lúc hiện.
Những tượng gốm, tranh cổ, đồ đồng xanh chìm trong ánh sáng nhập nhạng như thể vừa tái sinh.
Từng cái một đều rủ thấp “đầu” xuống, lặng lẽ dõi theo tôi.
Khí âm sau lưng ngày một nặng nề.
Loáng thoáng vang lên tiếng vải vóc ma sát sột soạt.
Tựa như có kẻ đang chầm chậm giơ tay, muốn đặt lên vai tôi.
Ngay khoảnh khắc cảm giác xúc giác lạnh ngắt kia sắp sửa chạm vào lớp áo, tôi nhắm tịt mắt.
Dùng hết sức bình sinh, tôi vọt mạnh về phía trước một bước dài.
Tôi cắm đầu cắm cổ lao về phía đại sảnh tầng một như phát điên, không dám khựng lại dù chỉ nửa giây.
Mãi đến khi ngã nhào xuống ghế trong phòng bảo vệ, tôi mới dám há miệng thở dốc.
Mồ hôi lạnh sau lưng đã sớm làm ướt đẫm áo, dán chặt vào da thịt, lạnh đến mức khiến tôi run rẩy bần bật.
Tôi trố mắt nhìn chằm chằm về hướng cầu thang.
Nơi đó là một khoảng không đen ngòm, chẳng thể nhìn thấu thứ gì.
Nhưng tôi luôn cảm thấy có một cái bóng đang đứng nơi góc ngoặt cầu thang, lặng lẽ quan sát mình.
Thả lỏng một hồi lâu, tôi mới từ từ giơ đèn pin lên, rọi về phía vị trí mình vừa đứng khi nãy.
Tấm đồng kính cổ xưa kia vẫn đặt nguyên tại chỗ.
Mặt kính mờ đục không rõ.
Thế nhưng tôi nhìn thấy vô cùng rõ ràng, ngoài gương mặt thất thần vì hoảng sợ của mình, trên mặt kính còn phản chiếu một bóng người mờ ảo——một người mặc bộ sườn xám dáng dài, tóc đen rũ xõa, gương mặt trắng bệch như thây ma, đang đứng đúng ngay vị trí tôi vừa đứng khi nãy, không nhúc nhích dù chỉ một li.
Tôi hoảng đến mức tay run lên.
Chiếc đèn pin rơi tạch xuống đất.
Luồng sáng vụt tắt.
Toàn bộ bảo tàng chìm ngập vào khoảng không tăm tối tĩnh mịch.
Trong bóng đêm, tiếng bước chân lẹp kẹp lại vang lên.
Lần này không phải ở tầng hai.
Mà là ngay tại đại sảnh tầng một, đang từ từ áp sát về phía tôi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận