Ngang qua ngưỡng cửa phòng trưng bày, một tiếng thì thầm rõ mùng một bỗng cất lên từ phía cuối hành lang.
Lần này không còn là những âm thanh mơ hồ nữa.
Đó là một câu nói hoàn toàn gãy gọn.
Giọng nữ.
Oán thán mà lạnh lẽo:
"Đừng tiến thêm nữa, ngươi sẽ tự hại chết mình đấy."
Bước chân tôi khựng lại.
Luồng sáng từ đèn pin lập tức quét thẳng về phía cuối hành lang.
Trống rỗng.
Không một bóng người.
Thế nhưng câu nói ấy vẫn văng vẳng bên tai.
Chân thực như thể có ai đó vừa ghé sát gáy tôi mà thì thầm cảnh báo.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tiến lui đều mắc kẹt.
Một bên là sức hút khó cưỡng từ số tiền lương kếch xù.
Một bên là những vong hồn có thể tước đoạt mạng sống bất cứ lúc nào.
Cùng với đó là bí mật kinh hoàng chưa ai hay biết đang ẩn giấu trong điểm mù camera.
Mà tôi lại chẳng hề hay biết.
Ngay lúc này, trong mảng tối u uất phía sau lưng tôi, một bóng hình khoác trên mình tà sườn xám gấm mực đang lặng lẽ dõi theo.
Ánh mắt nàng ngập tràn những cảm xúc phức tạp.
Có sự cảnh báo.
Có sự tiếc nuối.
Và phảng phất cả một tia kỳ vọng khó mà nhận ra.
Chỉ cần tôi bước tiếp một bước nữa, đặt chân vào phòng trưng bày Thanh Đồng Quan...
Tất cả quy tắc sẽ hoàn toàn bị phá vỡ.
Và tôi sẽ gieo mình vào chốn vạn kiếp bất phục.
……….
Ban ngày tôi không về nhà, ghé vào một nhà nghỉ nhỏ gần đó, đem cất cẩn thận một vạn tệ tiền mặt.
Nằm trên giường, tôi trằn trọc xoay người mãi mà không sao chợp mắt.
Người đàn ông mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn từng nói, bên trong bức tường đầy dấu tay máu ở tầng hai đang giam giữ hàng ngàn vong hồn.
Kẻ cầm đầu là một người phụ nữ mặc sườn xám thời Dân Quốc.
Ả là kẻ có oán khí nặng nề nhất, cũng là kẻ đầu tiên hiện thân đoạt mạng vào mỗi đêm.
Tôi sờ sờ túi áo.
Đêm qua trước khi rời đi, thừa lúc người đàn ông không chú ý, tôi đã tiện tay rút đi một tấm ảnh cũ ngả vàng từ phòng giám sát.
Trên tấm ảnh chính là người phụ nữ mặc sườn xám đó.
Lông mày và ánh mắt lạnh lùng, làn môi đỏ mọng như máu, búi tóc kiểu cổ thời Dân Quốc, đứng ở khoảng sân ban đầu của bảo tàng.
Mặt sau tấm ảnh có một dòng chữ nhỏ mờ nhạt: Thẩm Vãn Khanh, năm Dân Quốc thứ hai mươi sáu, tuẫn thành mà chết.
Tuẫn thành.
Năm xảy ra chiến loạn, ngôi thành này thất thủ.
Cô ta là tiểu thư khuê các, không chịu khuất phục chịu tủi hờn, đã dẫn theo gia quyến của bách tính trong thành tử thủ nơi đây, cuối cùng tất cả đều bị chôn sống dưới nền móng.
Hố chôn sống vạn người chính là từ đó mà ra.
Chín giờ năm mươi phút tối, tôi một lần nữa đứng trước cửa sau bảo tàng.
Người đàn ông mặc đồ Tôn Trung Sơn đưa cho tôi chiếc chìa khóa mới, sắc mặt hắn ta thậm chí còn tái nhợt hơn cả ngày hôm qua:
"Lương ngày hai vạn, tôi đồng ý với cậu. Nhưng tôi khuyên cậu đừng có tự tìm đường chết, Thẩm Vãn Khanh đã lâu lắm rồi chưa từng tha cho người sống nào đâu."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận