Giang Liên Thành gật đầu:
"Đúng thế, người lạ sẽ không nghĩ một cô gái suốt ngày ru rú trong nhà lại có nhiều tiền như vậy, khả năng người quen nảy lòng tham là rất lớn. Tiểu Vương, cậu đi tra soát tài khoản ngân hàng của nạn nhân xem dòng tiền đi đâu, hung thủ nhất định sẽ thực hiện giao dịch."
"Ngoài ra, nạn nhân ít khi ra ngoài, các mối quan hệ xã hội rất hẹp, cứ đi rà soát xung quanh chắc chắn sẽ có manh mối."
Giang Liên Thành gõ gõ ngón trỏ lên bàn rồi hỏi:
"Camera giám định của khu chung cư thế nào?"
"Khu chung cư đó cũ quá rồi, phần lớn camera đều hỏng. Từ cổng chính đến nhà nạn nhân không thu được gì cả."
Lâm Lung đáp.
"Mở rộng phạm vi, kiểm tra camera trên đường Ngô Đồng."
"Rõ, thưa Đội trưởng, em đi làm ngay."
"Còn phía gia đình, Tiểu Lý cậu phụ trách nhé."
"OK, Đội trưởng."
"À đúng rồi, còn con chó đến báo án ấy, tìm thấy chưa? Tra xem nó có quan hệ gì với nạn nhân. Thời buổi này chó sắp thành tinh hết rồi hay sao mà còn biết đi báo cảnh sát, đúng là chuyện lạ..."
Nhiệm vụ đã phân công xong, Giang Liên Thành mới có lúc rảnh tay uống ngụm nước.
Ngẩng đầu lên thấy Giản Diệc Thừa vẫn đang trầm ngâm, anh liền hỏi:
"Sao thế? Cậu còn vấn đề gì à?"
Giản Diệc Thừa lắc đầu, thu dọn tài liệu trên bàn rồi nói:
"Tôi sang bên bộ phận camera hỗ trợ một tay."
…………….
Nhìn hai viên cảnh sát đứng trước mặt, tim Sơ Ngữ bỗng hẫng đi một nhịp.
Cô cứ ngỡ việc mình bảo Nhị Lang Thần đi báo án đã bị lộ.
"Cô Sơ đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ đến để tìm hiểu một vài thông tin thôi. Người này, cô có ấn tượng gì không?"
Một viên cảnh sát đưa bức ảnh cho cô xem.
"Thẩm Tình?"
Sơ Ngữ kinh ngạc thốt lên.
"Cô quen cô ấy sao?"
Sơ Ngữ gật đầu, người trong ảnh rõ ràng là Thẩm Tình từng đến tiệm của cô.
Cô có ấn tượng rất sâu sắc với cô gái này, một là vì Thẩm Tình là vị khách thực thụ đầu tiên của tiệm, hai là vì Thẩm Tình quá đỗi nhút nhát, dường như ít khi tiếp xúc với người lạ, nói chuyện với cô mà cứ khép nép, mặt đỏ bừng.
Sơ Ngữ vẫn nhớ như in dáng vẻ cô ấy ôm chú mèo nhỏ đầy rụt rè đứng trước cửa tiệm.
"Cô Sơ có thể kể cho chúng tôi nghe hai người quen nhau như thế nào không?"
"Dạ... được ạ."
Sơ Ngữ lúc này có chút bàng hoàng, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.
Thế giới này không thể nhỏ bé đến mức ấy chứ, chẳng lẽ cô gái gặp nạn ở chung cư đối diện chính là Thẩm Tình sao?
"Tôi với cô ấy cũng không hẳn là quen biết, cô ấy là khách hàng đầu tiên của tôi nên tôi mới nhớ..."
Sơ Ngữ tóm tắt lại tình hình hôm đó, cuối cùng theo yêu cầu của cảnh sát, cô đưa hồ sơ bệnh án của Tiểu Ngoan cho họ xem.
Một viên cảnh sát đang lật giở, bỗng chỉ vào một dòng chữ hỏi:
"Thẩm Tình nói cô ấy đang yêu sao?"
Sơ Ngữ gật đầu:
"Vâng, lúc đó tôi có hỏi cô ấy có phải đang trong một mối quan hệ tình cảm không, và cô ấy đã xác nhận."
Tra được manh mối quan trọng này, hai viên cảnh sát liền đứng dậy cáo từ để về báo cáo cấp trên.
Cùng lúc đó tại Sở cảnh sát, Lâm Lung bỗng giữ chặt một cánh tay của Giản Diệc Thừa, nghiêm giọng nói:
"Giản Diệc Thừa, cậu bị tình nghi có liên quan đến một vụ án mưu sát, mời cậu đi theo chúng tôi một chuyến!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận