Biểu cảm của anh hơi khựng lại, không ngờ "người bạn nhỏ" này cũng ở đây.
Lúc này, Lâm Lung từ ngoài lách thế nào mới vào được, vừa đi vừa than thở:
"Anh chẳng đợi tôi gì cả, cái khu này tìm chỗ đỗ xe khó vãi cả...!"
Câu chửi thề chưa kịp ra khỏi miệng, nhìn thấy Sơ Ngữ, Lâm Lung đờ người ra:
"Ơ... cô là Sơ Ngữ?"
Sơ Ngữ nghi hoặc nhìn cậu ta: "Tôi là Sơ Ngữ, còn anh là...?"
Trong ký ức của cô dường như không có người này.
Lâm Lung vồn vã:
"Cô không nhớ tôi đâu, tôi là Lâm Lung bên Nhị Trung đây! Hồi thi liên trường lớp 12, tôi ngồi ngay sau lưng cô này!"
Thấy Sơ Ngữ vẫn ngơ ngác, cậu ta bồi thêm:
"Là cái đứa làm đổ nước ngọt ướt hết cả tờ đề xong bị giáo viên mắng té tát ấy! Nhớ ra chưa?"
Sơ Ngữ lập tức nhớ lại: "Ồ, là anh à! Tôi nhớ rồi!"
Dù sao thi cử hồi lớp 12 nhiều như quân nguyên, cô chẳng nhớ nổi ai ngồi sau mình.
Nhưng vụ đổ nước ngọt bị mắng thì cô ấn tượng thật.
Thông thường trong các kỳ thi lớn, giáo viên sẽ không mắng học sinh để tránh ảnh hưởng tâm lý.
Nhưng hôm đó giám thị lại đúng là giáo viên chủ nhiệm của cậu bạn này, vì "giận sắt không thành thép" nên mới mắng vài câu.
Thế mà cậu bạn ấy vẫn nhăn nhở đùa lại với cô giáo...
Chuyện này hồi đó cô còn kể lại cho Giản Diệc Thừa nghe như một chuyện cười.
"Trùng hợp quá, lại gặp nhau ở đây." Sơ Ngữ rót thêm một ly nước, mỉm cười mời cậu ta ngồi.
Lâm Lung vô cùng phấn khích vì gặp lại nữ thần của Trường Nhất Trung năm nào.
Cậu ta vừa định buôn chuyện tiếp thì bị Giản Diệc Thừa cắt ngang:
"Nói chuyện chính trước đi."
Lâm Lung đành nuốt ngược đống lời vào trong, lấy sổ ghi chép ra, cười hiền hòa với Sơ Ngữ:
"À thì, hôm nay bọn mình đến để tìm hiểu một chút tình hình, cô đừng căng thẳng, biết gì cứ nói nấy nhé."
Sơ Ngữ gật đầu:
"Được thôi."
"Hai chú chó này là cô nuôi à?"
"Nhị Lang Thần thì đúng, còn bé Labrador này thì không. Hôm qua em ấy bị ngất ngay trước cửa tiệm nên tôi mang vào chăm sóc."
"Vậy khoảng hơn 5 giờ chiều qua, chú chó đen này – tức là Nhị Lang Thần – đã đi đâu? Cô có đi cùng nó không?"
"Chiều qua à..."
Sơ Ngữ giả vờ hồi tưởng,
"Tôi cũng không biết nó đi đâu nữa. Trước đây nó sống lang thang quanh khu này, từ lúc tôi nhận nuôi thì nó vẫn hay chạy ra ngoài chơi, cứ đến giờ cơm là tự mò về nên tôi cũng chẳng quản. Sao thế? Nó gây ra chuyện gì à?"
Sơ Ngữ đột nhiên hốt hoảng đứng phắt dậy:
"Không lẽ nó cắn người ta rồi?!"
"Không không,"
Lâm Lung vội xua tay,
"Nó còn lập công lớn nữa cơ, cô đừng lo."
Sơ Ngữ thở phào:
"May quá, tôi cứ tưởng nó làm ai bị thương. Mà nó lập công gì thế?"
Lâm Lung hơi do dự:
"Hiện tại chưa tiện tiết lộ, sau này cô sẽ biết thôi."
Cậu không nói cho Sơ Ngữ, một là vì quy tắc điều tra, hai là sợ chuyện phân xác rùng rợn sẽ làm cô gái nhỏ này sợ hãi.
Con gái mà nghe mấy chuyện đó thì ác mộng mất!
"Còn một chuyện nữa, tuần trước Nhị Lang Thần dẫn bọn mình đến khu chung cư Hinh Uyển và phát hiện một vụ án mạng, chuyện này cô có biết không?"
Sơ Ngữ gật đầu:
"Biết chứ, là tôi bảo nó đi mà."
Lâm Lung giật mình:
"Cô biết ư? Vậy ra cô là người đầu tiên phát hiện hiện trường?"
"Đâu có, tôi nào dám?"
Sơ Ngữ khẽ cười,
"Chẳng qua là mũi tôi hơi thính, mấy ngày đi ngang qua đó tôi cứ ngửi thấy mùi gì đó là lạ, nên mới bảo Nhị Lang Thần dẫn các anh vào xem thử."
"Thế sao cô không tự mình đi báo án?"
"Vì lúc đó tôi không chắc chắn mà, sợ các anh bảo tôi báo án giả, gây rối trật tự này nọ. Thế nên tôi mới cử Nhị Lang Thần đi. Nếu chẳng may chỉ là báo động giả, các anh cũng đâu nỡ chấp nhặt với một chú chó, đúng không?"
Sơ Ngữ tinh nghịch nháy mắt.
Lâm Lung dở khóc dở cười:
"Được rồi, bọn mình đúng là không chấp trẻ con... à nhầm, chấp chó được. Nhưng thường thì chó có chuyện gì, chủ vẫn phải chịu trách nhiệm đấy nhé. Sau này có việc gì cô cứ trực tiếp tìm bọn mình, cảnh sát không vô lý đến mức đi làm khó người dân nhiệt tình đâu."
"Vâng, tôi nhớ rồi."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận