Sơ Ngữ rời khỏi bệnh viện khi đồng hồ đã điểm chín giờ tối.
Cô đang định vẫy taxi thì bỗng nghe thấy tiếng gọi tên mình:
“Sơ Ngữ!”
Cô quay đầu lại, hóa ra là Giản Diệc Thừa.
“Anh vẫn chưa về sao?”
Sơ Ngữ không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Giản Diệc Thừa khẽ lắc đầu:
“Chưa, tôi vừa có việc đi ngang qua đây. Lên xe đi, tôi đưa cô về. Muộn thế này rồi, con gái đi một mình không an toàn đâu.”
Sơ Ngữ bán tín bán nghi.
Cô cứ có cảm giác chiếc xe của anh vẫn đậu đúng vị trí lúc anh đưa cô đến.
Chẳng lẽ đi một vòng việc công rồi quay lại, anh vẫn chọn đúng cái hốc ấy mà đỗ sao?
Tuy nghĩ vậy, nhưng Sơ Ngữ vẫn mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào.
Lúc trước khi trò chuyện, Giản Diệc Thừa có nói anh đang công tác tại đội cảnh sát hình sự thành phố.
Đã là cảnh sát, có lẽ việc tiết lộ chuyện của bà Tôn Hồng Mai cho anh sẽ có ích chăng?
Giản Diệc Thừa tập trung lái xe.
Ánh đèn đường bên ngoài lúc tỏ lúc mờ lướt qua gương mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối đan xen, khắc họa rõ nét góc nghiêng hoàn hảo. Đôi môi mỏng hơi mím lại, ánh mắt bình thản, anh cứ ngồi yên như vậy thôi cũng đủ tạo nên một khung hình đẹp như tranh vẽ.
Ánh mắt Sơ Ngữ khẽ lay động. Từ thời cấp ba cô đã biết Giản Diệc Thừa rất điển trai, không ngờ nhiều năm không gặp, trên người anh lại thêm phần trầm ổn, lạnh lùng, càng lúc càng thu hút ánh nhìn.
Cô quay mặt nhìn ra cửa sổ, mím môi cân nhắc từ ngữ một chút rồi mới giả vờ như vô tình nhắc tới:
“Vừa nãy ở bệnh viện, tôi có nghe được một chuyện...”
Sơ Ngữ tóm tắt lại những gì bà cô cùng phòng bệnh đã kể, cuối cùng mới ra vẻ thắc mắc:
“ Anh có thấy lạ không? Lý Cường không có công ăn việc làm, suốt ngày rượu chè gây sự, cả nhà chỉ trông chờ vào một mình Tôn Hồng Mai chèo chống, thế thì hắn đào đâu ra tiền mà mua cho mình nhiều bảo hiểm như vậy?”
Là một cảnh sát, ngay khi nghe Sơ Ngữ kể, Giản Diệc Thừa đã nhạy bén nhận ra điểm bất thường.
Đối với câu hỏi của cô, anh lập tức hiểu ngay.
Anh khẽ gật đầu:
“Ừm, đúng là có chút kỳ lạ. Để tôi về kiểm tra lại hồ sơ xem sao.”
Sơ Ngữ lúc này mới nhẹ lòng.
Đã nghe Giản Diệc Thừa hứa sẽ kiểm tra, chắc chắn sự thật sẽ sớm sáng tỏ.
Tôn Hồng Mai đã mang thai con của nhân tình, chứng tỏ quan hệ giữa họ rất mật thiết, chỉ cần điều tra kỹ thì thế nào cũng tìm ra manh mối.
Xe lăn bánh đến tận cổng khu chung cư Giang Hoa:
“ Đơn nguyên mấy? Để tôi đưa cô đến tận sảnh.”
Sơ Ngữ vội vàng xua tay:
“ Không cần đâu, phiền anh quá, tôi xuống đây được rồi.”
“Không sao, gần đây phố Ngô Đồng có chút chuyện, cô đi bộ một mình tôi không yên tâm.”
Giản Diệc Thừa đang nhắc đến vụ án ở khu phố đối diện, anh không nói chi tiết vì sợ làm Sơ Ngữ hoảng sợ.
Thế nhưng, Sơ Ngữ ngay lập tức hiểu anh đang ám chỉ điều gì.
Thẩm Tình ở khu đối diện chính là một phụ nữ sống độc thân...
Trong phút chốc, Sơ Ngữ cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô gật đầu ngay tắp lự:
“ Đơn nguyên 6 tòa B, làm phiền anh vậy.”
Chiếc xe dừng lại vững chãi dưới sảnh tòa nhà, Sơ Ngữ bước xuống xe chào tạm biệt:
“Tôi đến nhà rồi, anh về sớm đi nhé, đi đường cẩn thận.”
“Ừm.”
Giản Diệc Thừa gật đầu, nhưng vẫn đứng tựa bên xe không nhúc nhích.
Anh dõi theo bóng lưng Sơ Ngữ khuất sau cánh cửa, thầm đếm trong lòng, mãi đến khi thấy đèn tầng tám bật sáng, anh mới mở cửa lên xe.
Lúc Sơ Ngữ kéo rèm cửa, liếc mắt xuống dưới vẫn thấy Giản Diệc Thừa đứng đó.
Giữa màn đêm, anh diện chiếc măng tô xám, dáng người cao ráo, thẳng tắp, đứng lẻ loi một mình.
Vì khoảng cách quá xa, cô không nhìn rõ mặt anh, chỉ thấy một bóng hình đơn độc và thanh lãnh.
Sơ Ngữ ngẩn ngơ một lát, nhìn anh nổ máy rời đi.
Đại Miêu chẳng biết đã nhảy lên từ bao giờ, nó nheo mắt ngồi chễm chệ trên bệ cửa sổ, giọng điệu tỏ vẻ thâm sâu:
“Mèo ta dám cá là anh ta thích sen đấy.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận