Dì đổi tông giọng:
"Nhưng mà cũng khó nói lắm, lão chết đi bảo hiểm bồi thường một khoản lớn, nhà chồng cô ta bảo rồi, chỉ cần sinh đứa bé ra thì tiền đó để lại hết cho hai mẹ con."
"Cũng đúng, chỉ cần để lại hậu duệ thì tiền bạc đáng gì? Nhà chồng chắc cũng sợ cô ta bỏ cái thai."
"Chứ còn gì nữa!"
Chẳng trách người ta nói nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, thực tế còn "cẩu huyết" hơn cả phim truyền hình nhiều.
Sơ Ngữ đang nghe đến đoạn gay cấn thì bỗng nghe thấy một tiếng rên rỉ trầm đục:
"Không phải, không phải như vậy đâu... Cô ta mang thai con của kẻ khác, còn cố tình hại chết chủ nhân nữa..."
Sơ Ngữ giật mình, vội vàng ngoảnh đầu về hướng phát ra âm thanh.
Ở hành lang cửa phòng bệnh, không biết từ lúc nào đã có một chú chó Golden đang ngồi xổm, ánh mắt hiện rõ vẻ bi phẫn nhìn vào trong.
Ngẫm lại lời nó vừa nói, lòng Sơ Ngữ chấn động.
Do dự một lát, cô lặng lẽ bước ra ngoài, đứng ở cửa, đeo tai nghe vào giả vờ như đang gọi điện thoại, khẽ hỏi:
"Mày vừa nói cái gì cơ?"
Chú chó Golden liếc nhìn cô một cái, chẳng thèm đếm xỉa, lại gục đầu xuống đôi chân trước.
Đại Miêu lúc này nghênh ngang đi tới, hếch mũi đầy tự hào:
"Này anh bạn to xác, Ngôn Ngôn nhà ta hiểu được tiếng của tụi mình đấy!"
Lúc này Golden mới kinh ngạc nhìn Sơ Ngữ:
"Cô hiểu được tiếng của loài chó thật sao?"
Sơ Ngữ khẽ gật đầu. Chú chó lập tức kích động hẳn lên:
"Thật sao? Tốt quá rồi! Cô mau nói với bà ta đi, sự việc không giống như bà ta kể đâu. Chủ nhân của tôi là bị người đàn bà đó hại chết!"
Vì quá khích, tiếng sủa của Golden rất lớn, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Sơ Ngữ "suỵt" một tiếng, ra hiệu cho nó nhỏ giọng, rồi vội vàng dẫn nó đến góc cầu thang cuối hành lang.
"Ở đây không có ai, mày kể kỹ cho tao nghe những gì mày biết đi. Nhưng nhớ nhé, phải nói thật khẽ thôi."
"Ư... gâu~"
Golden rên rỉ một tiếng rồi bắt đầu trầm giọng kể lại.
Chú chó Golden này chính là thú cưng của gia đình người phụ nữ ở phòng đối diện.
Chính xác hơn, nó là con chó do người chồng đã khuất nuôi dưỡng.
Qua lời kể của Golden, Sơ Ngữ được nghe một phiên bản hoàn toàn khác với câu chuyện của dì hàng xóm lúc nãy.
Chủ nhân của Golden tên là Lý Cường, kết hôn với người vợ hiện tại là Tôn Hồng Mai năm năm trước.
Thời gian đầu họ cũng có những ngày tháng mật ngọt, cho đến năm thứ hai, Lý Cường phát hiện vợ mình có quan hệ mập mờ với một người đàn ông.
Nhưng Tôn Hồng Mai khẳng định đó chỉ là bạn học cũ, quan hệ trong sáng.
Lý Cường miễn cưỡng tin lời, nhưng lòng vẫn luôn canh cánh.
Anh âm thầm quan sát, cuối cùng mới biết từ bạn của vợ rằng gã đàn ông kia là người yêu cũ thời đại học, cô ta thậm chí từng vì hắn mà phá thai một lần.
Lý Cường đem chuyện này ra chất vấn, Tôn Hồng Mai cuối cùng cũng thừa nhận nhưng thề thốt đã cắt đứt hoàn toàn.
Lý Cường không tin nhưng cũng chẳng biết làm sao.
Tính tình anh nhu nhược, thậm chí có phần hèn nhát, không dám đề nghị ly hôn, mà thực lòng anh cũng chẳng muốn bỏ vợ vì anh quá yêu cô ta.
Về sau, Tôn Hồng Mai bị Lý Cường bắt quả tang ngoại tình ngay trên giường, ầm ĩ đến mức đòi ly dị nhưng chẳng hiểu sao vẫn không thành.
Cũng từ năm đó, người đàn ông nhu nhược ấy bắt đầu tìm đến hơi men.
Rượu mang lại cho anh ta dũng khí, mỗi khi say lại chửi bới vợ để trút giận.
Sau đó vì nghiện rượu mà mất việc, trở thành kẻ nát rượu lười biếng trong mắt mọi người.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận