Ánh nắng buổi chiều rót xuống hiên nhà khiến lòng người trở nên lười biếng, mơ màng.
Trong cửa tiệm, những bản nhạc không lời dịu êm vang lên như một khúc hát ru.
Sơ Ngữ khẽ tựa lưng vào chiếc ghế bập bênh, nhắm mắt tĩnh tâm.
Trên đùi cô, một "cục bông" màu cam đang cuộn tròn, thỉnh thoảng lại ngáp dài ngáp ngắn, đôi mắt lim dim nhìn ra dòng người qua lại bên ngoài khung cửa kính sát đất.
Dưới chân ghế, một chú chó ta với bộ lông đen bóng mượt đang nằm phủ phục, đôi tai vểnh lên đầy cảnh giác quan sát phía cửa ra vào.
Một người, một mèo, một chó.
Không gian ngập tràn sự thong dong đến mức hơi... trì trệ.
Sơ Ngữ tự nhủ, dường như mình đã bắt đầu cuộc sống về hưu sớm mất rồi.
Cánh cửa kính cách âm bất ngờ bị đẩy ra, thanh âm ồn ã của phố thị tràn vào trong thoáng chốc rồi lại biến mất.
Cửa tiệm trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.
Một cô gái trẻ đang ôm một chú mèo đứng tần ngần ngay lối vào.
Thẩm Tình bước vào đây vì nhìn thấy bảng hiệu có chữ "Thú cưng".
Hai ngày nay mèo cưng của cô bỗng dưng bỏ bữa, cô lo nó bị đường ruột – mà theo trên mạng nói thì đó là chuyện chẳng lành.
Thế là cô vội vã đi tìm bác sĩ thú y.
Nhưng vừa bước vào, Thẩm Tình lại thấy phân vân.
Căn phòng rộng chừng 50 mét vuông được bài trí vô cùng sạch sẽ và ấm cúng.
Ở đây chẳng có những máy móc y tế lỉnh kỉnh, cũng không có mùi thuốc khử trùng nồng nặc hay mùi hôi đặc trưng của động vật.
Không khí chỉ thoang thoảng hương hoa và tiếng nhạc du dương.
So với một phòng khám, nơi này giống một quán cà phê thư giãn hơn.
Cô ngập ngừng cất tiếng:
"Xin hỏi... đây có phải phòng khám thú cưng không ạ?"
Sơ Ngữ ngồi dậy từ chiếc ghế bập bênh, khẽ nheo mắt để thích nghi với ánh nắng chói chang, rồi đưa tay chỉ về góc nhỏ phía sau lưng Thẩm Tình.
Cô gái quay đầu lại, thấy sau cánh cửa treo một tấm bảng đen nhỏ, bên trên đề mấy dòng chữ ngay ngắn, thanh tú:
Phòng tư vấn tâm lý thú cưng — Nơi giúp bạn nghe hiểu tiếng lòng của những người bạn nhỏ.
"Ơ? Ngại quá, tôi đi nhầm chỗ rồi."
Thẩm Tình lúng túng ôm mèo định rời đi.
Đại Miêu trong lòng Sơ Ngữ khẽ vươn vai, ngáp một cái thật dài rồi nhảy phóc lên bục cửa sổ, buông một câu đầy vẻ cao nhân:
"Cô ta sẽ quay lại thôi."
Quả nhiên, chỉ một lát sau, cánh cửa lại hé ra. Thẩm Tình rụt rè thò đầu vào hỏi:
"Chị là bác sĩ tâm lý thú cưng ạ? Vậy chị xem giúp tôi được không? Bé mèo nhà tôi mấy ngày nay cứ ủ rũ thế nào ấy."
Sơ Ngữ bước tới mở rộng cửa:
"Mời vào."
Cô dẫn khách đến ghế sofa, vừa lấy sổ bệnh án vừa hỏi:
"Bé tên gì vậy em?"
"Dạ, em tên Thẩm Tình."
"À, ý chị hỏi là bé mèo cơ."
Sơ Ngữ chỉ tay vào chú mèo trong tay cô gái.
Thẩm Tình chợt nhận ra mình hố, mặt đỏ bừng lên: "Dạ... nó tên là Tiểu Ngoan ạ."
Sơ Ngữ ghi tên Tiểu Ngoan vào sổ, hỏi tiếp:
"Bé được bao nhiêu tháng rồi?"
"Dạ, bảy tháng ạ."
Sau khi hỏi thêm vài câu cơ bản, Sơ Ngữ gấp sổ lại:
"Đưa Tiểu Ngoan cho chị nhé. Việc tư vấn tâm lý sẽ diễn ra ở phòng trong, người nhà không được vào cùng."
"Dạ, vâng vâng."
Thẩm Tình lần đầu nghe thấy dịch vụ này nên chẳng biết gì, chỉ biết gật đầu làm theo.
Sơ Ngữ bế Tiểu Ngoan vào phòng trong.
Thẩm Tình nhìn theo thì thấy phía cuối cửa hàng là một vách ngăn bằng kính.
Đứng ở ngoài có thể nhìn rõ bên trong nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy âm thanh gì.
Cô thấy Tiểu Ngoan ngoan ngoãn nằm trong lòng bác sĩ, ngước đầu lên như đang kêu gì đó.
Rồi bác sĩ nói vài câu, chú mèo vốn đang ủ rũ bỗng chốc hớn hở hẳn lên, nhảy phóc lên bàn khám với vẻ phấn khích lạ thường.
Thẩm Tình kinh ngạc vô cùng. Bác sĩ tâm lý thú cưng hóa ra thần kỳ đến thế sao?
Nhưng phía sau bức tường kính lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Tiểu Ngoan đang kích động "meo meo" liên hồi.
Với người thường thì đó chỉ là tiếng mèo kêu, nhưng lọt vào tai Sơ Ngữ thì lại là:
"Meo~ Thật không? Chị không lừa em chứ? Chị thực sự hiểu em nói gì sao?"
"Chị lừa em làm gì?"
"Trời đất ơi lạ lùng chưa kìa! Em sống ngần này tháng rồi mới thấy một con người hiểu được tiếng mèo tụi em đó!"
Đúng vậy, Sơ Ngữ có thể nghe hiểu động vật nói chuyện.
Chính xác hơn là tất cả các loài vật.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận