Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Âm Dương Quỷ Đạo (Dịch)
  4. Chương 1: Tặc tinh chuyển thế

Âm Dương Quỷ Đạo (Dịch)

  • 41 lượt xem
  • 1911 chữ
  • 2025-12-26 22:57:08

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Tại vùng Liễu Tây, ở xung quanh đó có một thôn xóm có tên gọi Lê Thụ Truân.

Thôn này nhỏ đến mức đi từ đầu đông sang đầu tây chưa đầy mười phút bước chân người, cả độ dài chỉ có khoảng bốn mươi hộ dân.

Hiện tại đang vào chính đông, tuyết rơi đầy trời, những bông tuyết lớn như lông ngỗng phủ xuống, tựa hồ đang che phủ ngôi làng bình yên này bằng một lớp chăn bông trắng muốt tinh khôi.

Hôm nay, ngày hai mươi chín tháng Chạp, cũng chính là lúc niên quan tuế vĩ.

*niên quan tuế vĩ: là một thuật ngữ chỉ sự vận hành của các vì sao(thần sát) trong một năm cố định, chủ yếu là xem hướng nào cát, hướng nào hung

Hằng năm vào dịp này, nhà nhà trong thôn đều giăng đèn kết hoa, bận rộn sửa chữa, nhưng năm nay thì lại ngoại lệ.

Trong thôn không biết từ bao giờ xảy ra một chuyện quái dị, tám trăm năm mới thấy một lần.

Ở Phía tây thôn, trước một tiểu viện bùn đất, nơi không có chút nào nổi bật, mấy người dân làng đang khoanh tay thủ thế, rướn cổ chờ đợi.

Họ giữ cái tư thế ấy trong suốt hơn một canh giờ đồng hồ, khiến ai ai cũng mỏi cổ, gân cốt rã rời.

Và hộ gia đình này mang họ Mã.

Mã thái thái ở trong thôn vốn là người hiền lành đức độ, ngày thường ai có việc làm gì đến bà cũng tận tâm giúp đỡ.

Thế nhưng, danh tiếng của bà thuở xưa cũng không được tốt đẹp cho lắm.

Nghe đồn thời trẻ bà vốn chưa chồng mà đã chửa, nam hán tử kia sau khi "ăn sạch sành sanh" liền khều tay bỏ đi, đến nay vẫn bặt vô âm tín.

Lúc trà dư tửu hậu, dưới gốc cây già đầu làng, đám đàn bà con gái bình thường vẫn thường cắn hạt dưa buôn dưa lê, bàn tán xôn xao về chuyện này.

Họ cam đoan bảo đảm rằng, gã dã hán năm xưa của Mã lão thái thái chắc chắn là một người không bình thường, là một người ở trong giang hồ, cho nên không trở về được là vì trên người dính tới mạng người, sợ liên quan tới gia đình nên không dám trở về.

Mỗi khi có người nhắc tới việc làm này, Mã lão thái thái chỉ trả lời ngắn gọn một câu rằng phu quân mình đã chết, khiến ai nấy cũng khó lòng truy vấn thêm.

Chớp mắt một cái, bà lão dựa vào một thân dựa cùng với một mẫu ba phần đất, gian nan nuôi dưỡng nhi tử không lớn, lại còn cưới được dâu hiền về nhà.

Và hôm nay, ngươi cọ dâu đó đang lâm bồn, từ một canh giờ trước, lão Trương bà tử – bà đỡ đẻ duy nhất trong thôn – đã dự phòng chuẩn bị từ sớm.

Nhà họ Mã Ngân nghèo rớt mồng tơi, lấy đâu ra tiền mua vật phẩm bồi bổ thêm cho con dâu chứ?

Thế nhưng kể từ khi nàng hoài thai, cứ cách đôi ba ngày, ngoài sân nhỏ lại có lũ chuột đồng, thỏ rừng, hay sơn kê ở đó.

Mã lão thấy lạ, không biết nguyên do vì đâu, hoang mang tìm kiếm. Thế là vào lúc nửa đêm liền nhanh chóng ở bên trong cửa sổ rình quan sát.

Đến canh ba, bà nhìn thấy một con Hải Đông Thanh từ trên trời hạ xuống, dưới vuốt nó quắp theo một con thỏ hoang.

Lần thứ hai nhìn thì thấy một con sơn li tử tử (mèo rừng) cắp theo chuột đồng mang tới.

Lần thứ ba thì lại là một con hoàng bì tử (chồn) ăn trộm gà nhà ai mang đến.

Dân quê vốn mê tín, nên trong nhà thường có hương đường, cúng viếng "Ngũ Tiên".

Mọi người thấy lạ, ai ai cũng đều bảo rằng con dâu nhà họ Mã hoài thai chắc chắn hài nhi không phải là người tầm thường, đứa trẻ này mệnh cách cao quý, có đại tiên phù trợ.

Dinh dưỡng của người mẹ đã được cung cấp đủ đầy, nhưng chằng hiểu sao cái bụng lại cứ một ngày lại lớn dần, dù đã qua mười tháng thai kỳ, thế nhưng vẫn chưa thấy có động tĩnh gì.

Mã lão thái thái thấy vậy kinh hãi, buồn bã, sợ thai nhi chết trong bụng, thế là bèn gọi lão Trương bà tử đến xem.

Lão bà tử xem xong bảo : "Hài nhi vô sự, bà yên yên tâm, dự sinh bất quá nửa tháng thai kì mới sinh ra cũng là chuyện thường tình."

​​​​​​Còn người dân trong thôn, có câu chuyện dã thú mang mồi về sân làm tiền đề, thêm mắm thêm muối rỉ tai nhau bàn tán xôn xao, thế là câu chuyện liền biến thành quái dị.

Thoắt cái, con dâu nhà họ Mã đã hoài thai hơn hai mươi tháng mà vẫn chưa có ý định hạ sinh.

Chẳng biết từ đâu có lời đồn đãi rằng: Sản phụ mang thai quá một năm thì chính là "Quỷ thai" .

Hài nhi sinh ra sẽ khắc thân, khắc mệnh, khắc cả thôn xóm.

Hôm nay là ngày cuối cùng của năm, cũng vừa tròn một năm con dâu mã lão thái thái mang thai.

Và thế mới có cảnh tượng hiện tại. 

Đứa nhỏ này còn chưa kịp chào đời, vận mệnh đã xoay chuyển 180 độ: từ đứa bé được "Phúc tinh chiếu có"  hóa thanh "Tai tinh họa nhân gian"

Tuyết lớn đã rơi hơn nửa ngày, tuyết dưới chân đã ngập quá đầu gối.

Tuyết trắng lạnh không chỉ bao phủ đại địa mà còn phủ kín tiểu viện nhà họ Mã, nơi đang treo vài mảnh lụa trắng tang thương.

Mấy hôm trước, nhi tử của Mã lão thái thái đang còn làm việc trên tuấn, nghe hung tin vợ mình đã lâm bồn, khó sinh, rất có thể sẽ chết trước khi hắn kịp về nhà.

Đứa nhỏ chưa ra đời đã khắc chết mẹ nó, điều này càng chứng minh những đồn đoán, suy nghĩ của người dân trong làng về đứa trẻ này là đúng.

Trong lúc đám đông đang vây quanh, ở phía sau đám đông, có một vị lão hòa thượng trùm nón che kín mặt đang yên tĩnh ngồi.

Lão hòa thượng này có dáng vẻ từ bi hỉ xả, một tay cầm bát vu, một tay chống thiên trượng.

Gương mặt lão hồng nhuận, lộ ra ý cười hiền từ, nói:

"A Di Đà Phật..."

Lão hòa thượng khẽ gật đầu.

Chỉ thấy trên bầu trời tuyết rơi đầy trời, một ngôi lưu tinh vạch phá trường không, lao thẳng xuống nhân gian.

"Ôi cha! Sinh rồi! Sinh rồi! Chúc mừng, chúc mừng, là một nam hài tử (nam anh)!"

Trong căn nhà nhỏ, lão Trương bà tửu cắt rốn, ôm lấy hài tử.

Dân làng ngoài sân nghe thấy tiếng kinh hô, giông như trút được gánh nặng, hò reo vui mừng.

Cuối cùng cũng sinh hạ ở trong năm, cả thôn xóm từ trên xuống dưới có thể yên ổn đón một cái Tết yên vui rồi.

"Ối... Ối mẹ cha ơi! Chuyện này là sao?"

Dột nhiên, lúc này,  tiếng của lão Trương bà tử kinh hô vang lên.

Lão bà tử trong lúc hai tay nâng hài tử lên, liền thấy hài tử này mở bừng đôi mắt ra nhìn mình.

Trên đời làm gì có chuyện quái đản như vậy chứ?

Trẻ sơ sinh thường thì phải một tuần mới mở mắt, nhà ai con trẻ sinh ra bốn năm ngày đã mở mắt đã là một tin động trời.

Chuyện quái dị năm nào cũng có, duy chỉ có năm nay là nhiều nhất.

Nam hài tử này không những có thể  mở mắt, mà đánh thế nào... cũng không khóc!

Nam hài tử này không những có thể mở mắt, mà đánh thế nào... cũng không khóc!

Trẻ sơ sinh vừa lọt lòng, nếu chẳng khóc lấy một tiếng, ắt là khí tức bế tắc, đờm nghẹn nơi yết hầu. Thường ngày, bà đỡ phải xách ngược hai chân nó lên, vỗ “bốp bốp” vào mông mấy cái, ép nó phun ra một hơi, mới gọi là thông.

Thế nhưng đứa bé này… không khóc.

Nó chỉ nheo mắt nhìn người. Rồi khóe môi khẽ nhếch.

“Khặc… khặc… khặc…”

Tiếng cười nhỏ như gõ xương, lạnh đến rợn da gà.

Nếu là hài nhi đầy tháng, cười như vậy hẳn người lớn mừng ra mặt. Nhưng đây mới là vừa rời khỏi thai bào, vậy mà lại cười tỉnh bơ, cái “tỉnh” ấy… khiến người ta thấy thấm hàn.

Lão Trương bà tử sởn tóc gáy. Nhưng thứ khiến bà ta kinh hãi nhất, lại không phải đôi mắt mở sớm, cũng không phải tiếng cười quái dị ấy—

Mà là bàn tay phải của nam hài tử.

Đứa nhỏ hưng phấn tay chân quơ loạn, miệng vẫn khúc khích cười. Năm ngón tay bé xíu nắm chặt lại. Trong lòng bàn tay, bỗng lóe lên một đạo kim quang.

Kim quang lóe rồi tắt.

Tắt rồi lại lóe.

Lão Trương bà tử cúi sát nhìn, tim như bị ai bóp nghẹt.

Trong tay đứa bé… là một chiếc kim lưu tử (vòng vàng) sáng choang.

Mà chiếc kim lưu tử ấy—không phải của ai khác—chính là vật bà ta đeo từ ngày xuất giá, hai mươi năm có lẻ chưa từng tháo xuống!

Chuyện này… là chuyện gì?

Hài nhi vừa sinh, tay chân còn mềm, sao lại có thể “thuận thủ” lấy được vật ở cổ tay bà?

Lão Trương bà tử mặt tái nhợt như giấy, vội giật phắt chiếc kim lưu tử về, như sợ chậm một khắc sẽ bị thứ gì đó “bám” vào tay.

Bà ta nhận lấy phong hồng bao mỏng Mã lão thái thái đưa, không dám nán lại nửa bước—quay người vắt giò lên cổ mà chạy, tuyết dày đến gối cũng mặc.

Trong phòng, nam anh được đặt vào lòng mẫu thân.

Nó tham lam mút lấy ngụm sữa đầu đời, rồi như chẳng có chuyện gì, chậm rãi khép mắt, ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ.

Chỉ có người mẹ… nằm trên tiểu kháng, ôm con trong tay, đôi mắt đỏ hoe nhìn di ảnh trượng phu đặt trên tủ nhỏ.

Nước mắt rơi lộp độp, thấm cả vạt chăn.

Mã lão thái thái ngồi cạnh, giọng khàn mà vẫn cố mềm:

“Đại Mai à… đừng khóc. Con đã vì Mã gia mà lưu hậu truyền tông, ấy là hỷ sự… là hỷ sự…”

Nói là vậy, nhưng “bạch phát nhân tiễn hắc phát nhân”, trên đời còn nỗi đau nào sâu hơn? Chỉ là… có đau đến mấy, ít ra Mã gia cũng còn lại một mạch hương hỏa.

*bạch phát nhân tiễn hắc phát nhân tức là: cha mẹ phải đưa tang con, người già phải tiễn người trẻ. Đây được xem là nỗi đau rất trái lẽ đời, cực kỳ bi thương trong văn chương Á Đông.

Ngoài sân, hương thân trong thôn lặng lẽ tản đi. Có người để lại vài quả trứng gà, có người đặt xuống một phong hồng bao. T

hời ấy, trong bao có nổi một đồng bạc đã là trọng lễ.

Tuyết vẫn rơi.

Tang khí vẫn quẩn.

Trước tiểu viện, cuối cùng chỉ còn lại lão hòa thượng râu trắng. Lão đứng im một lúc lâu, rồi mới đẩy cửa bước vào.

Thiền trượng chạm đất “cộp” một tiếng, nghe như gõ vào lòng người.

Lão chắp tay, nét mặt từ bi mà ánh mắt khó dò:

“A Di Đà Phật… lão tăng đến chúc hỷ chủ gia.”

Lão dừng lại nửa hơi, rồi thong thả nói tiếp, giọng ôn tồn như nước giếng sâu:

“Chẳng hay… có thể bố thí cho lão tăng một bát thanh thủy chăng?”

-----

“Bát thanh thủy” (碗清水) nghĩa đen là một bát nước trong / nước sạch.

-Bát: cái bát (dùng để múc/đựng)

-Thanh: trong, sạch, thanh khiết

-Thủy: nước

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top