"Chẳng lẽ chỉ có lúc chạng vạng và bình minh mới là thời khắc thích hợp nhất sao?"
Cơ Động kinh ngạc nhìn Hạ Thiên, trong đầu hắn bỗng tóe lên một tia linh quang:
"Ý ngài là, ngay tại thời điểm ngày đêm giao hoán, chính là lúc Bính Hỏa và Đinh Hỏa đạt đến trạng thái cân bằng hoàn mỹ nhất?"
Lần này đến lượt Hạ Thiên sững sờ.
Lão gật đầu, trầm giọng nói:
"Ngươi quả thực rất nhạy bén. Đúng là như vậy. Có điều, thời khắc Âm Dương cân bằng vào lúc rạng đông và hoàng hôn chỉ kéo dài vỏn vẹn nửa canh giờ. Nói cách khác, mỗi ngày ngươi chỉ có đúng một canh giờ để tu luyện hiệu quả nhất. Đây chính là rào cản chí mạng khiến cho Âm Dương Song Hệ khó lòng tinh tiến như người thường. Đệ tử Bính Hỏa Hệ thông thường, ngoại trừ một canh giờ giữa trưa là đỉnh điểm, thì những lúc khác vẫn có thể tu luyện, dù hiệu quả có kém hơn đôi chút. Còn ngươi thì khác, ngươi chỉ có một canh giờ ngắn ngủi ấy mà thôi. Thế nên, việc ngươi phải nỗ lực gấp ba mươi hai lần kẻ khác không phải là lời nói suông. Về đi, buổi học chiều nay không cần tham gia, đó chỉ là buổi lễ thức tỉnh thuộc tính cho các tân đệ tử."
"Đa tạ lão sư."
Thể lực đã khôi phục đôi chút, Cơ Động cùng Tất Tô đứng dậy cáo từ.
Tất Tô vốn nóng lòng tu luyện, lập tức chạy thẳng về khu Đinh Hỏa Hệ.
Riêng Cơ Động lại lững thững đi về phía căn tin, ăn lót dạ rồi mới trở về gian phòng nhỏ của mình.
Đối với Cơ Động, tất cả mới chỉ là khởi đầu.
Sự việc Tất Tô ngăn cản hắn lúc trước đã tạo nên một cú sốc lớn, khiến hắn nhận thức sâu sắc rằng: Tại thế giới Âm Dương Ma Sư này, không có thực lực, kẻ yếu chỉ có con đường bi kịch.
Hắn khẽ chạm tay lên ngực trái, tâm tư trầm xuống.
Từng canh giờ đối với hắn bây giờ đều quý giá như vàng ngọc.
Ngoài hai thời điểm giao thoa ngày đêm, hắn vẫn còn một thánh địa để tu luyện, đó chính là nơi ở của nữ vương Liệt Diễm trái tim của thế giới: Địa Tâm Hồ.
Nếu sắp xếp lộ trình hợp lý, hắn sẽ không lãng phí một giây phút nào.
Liệt Diễm từng hứa, mỗi ngày hắn có thể đến đó tu luyện trong ba canh giờ.
Nghĩ đoạn, hắn lập tức bước tới sau quầy rượu, tập trung tinh thần điều chế một ly Kê Vỹ Tửu (Cocktail).
Sau khi hoàn tất, hắn không rót ra chén, cũng chẳng mở nắp bình điều chế.
Tay phải hắn áp nhẹ lên đóa Hồng Liên nơi ngực trái, thầm phát ra lời khẩn cầu từ sâu trong tâm khảm.
Một luồng hơi ấm thanh tao từ ngực trái lan tỏa, nhanh chóng thấm đẫm tứ chi bách hài, rồi tụ lại nơi gan bàn chân.
Một dị tượng kinh tâm động phách xảy ra: dưới chân Cơ Động, một đóa sen đỏ rực rỡ từ từ bung nở.
Khi những cánh hoa vươn rộng hết mức, chúng bỗng cuộn trào, bao bọc lấy thân thể hắn thành một nụ hoa khổng lồ.
Đóa hồng liên hòa nhã ấy không hề phát ra một tia năng lượng ba động nào, chỉ thấy hào quang chợt lóe, cả người và hoa đã lặng yên biến mất không dấu vết.
Cảm giác lần này hoàn toàn khác với sự hỗn loạn của "Toàn Phương Vị Vô Định Truyền Tống Quyển Trục".
Cơ Động chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, một sự thư thái không lời nào tả xiết tràn ngập tâm trí.
Hai điểm ma lực Đinh Hỏa và Bính Hỏa nơi lồng ngực khẽ run rẩy, tỏa ra ánh sáng nhạt.
Sắc đỏ rực chiếm trọn tầm mắt.
Chỉ sau vài nhịp thở, quầng sáng bao quanh đã trở nên trong suốt, để lộ ra một thế giới rực cháy, nóng bỏng đến cuồng bạo.
Thế nhưng, hắn không đứng trên vách đá như lần trước, mà đang trực tiếp rơi tự do từ không trung xuống Địa Tâm Hồ.
Dưới kia là nham thạch cuồn cuộn, nhiệt độ cao đến mức có thể hủy diệt vạn vật!
Lần trước đứng cách xa trăm trượng hắn còn cảm thấy như bị nướng chín, nếu rơi xuống đó, chẳng phải sẽ hóa thành tro bụi trong nháy mắt sao?
Ngay khi Cơ Động đang chấn động tâm thần, đóa Hồng Liên bao quanh hắn bỗng hóa thành một bọt khí màu đỏ khổng lồ, nâng đỡ thân thể hắn phiêu phù trên mặt nham thạch vài chục thước.
Không còn cảm giác nóng rát thiêu đốt, đóa hoa của Liệt Diễm không chỉ đưa hắn đến đây, mà còn tạo ra một kết giới hoàn mỹ ngăn cách với hỏa diễm cuồng bạo bên ngoài.
"Khiến ngươi kinh hãi rồi."
Giọng nói của Liệt Diễm vang lên bên tai.
Cơ Động quay đầu, thấy nàng đã đứng bên cạnh tự bao giờ, cùng hiện diện trong bọt khí ấy.
Dù không phải lần đầu tương phùng, nhưng sự rung động trong lòng Cơ Động chưa bao giờ thuyên giảm.
Nàng vẫn mặc bộ y phục đỏ thắm như lửa, đôi tay khoanh trước ngực, mái tóc dài buông lơi như một dòng nham thạch rực rỡ.
Nàng vươn ngón tay trắng noãn như ngọc bích, chỉ vào bình điều chế rượu trong tay hắn:
"Cái này là dành cho ta?"
Cơ Động gật đầu, mở nắp bình rồi đưa tới:
"Ta e nhiệt độ nơi này làm rượu bốc hơi, nên chưa kịp rót ra ly."
Liệt Diễm đón lấy bình rượu, khẽ cười:
"Cám ơn ngươi, tiểu Cơ Động. Muốn bắt đầu tu luyện rồi sao?"
"Sao nàng biết?"
Cơ Động kinh ngạc.
Liệt Diễm cười đầy bí ẩn:
"Đó là bí mật."
Dứt lời, bọt khí đỏ rực mang cả hai đáp xuống hang động nhỏ trên vách đá.
Liệt Diễm nhẹ nhàng bước ra khỏi bọt khí, phiêu phù giữa hư không một cách đầy ưu nhã.
"Đừng lãng phí thời gian, mỗi ngày ngươi chỉ có ba canh giờ ở đây. Khi nào muốn rời đi, hãy nhấn vào đóa Hồng Liên trên ngực và nói tạm biệt với ta, nó sẽ đưa ngươi về."
"Liệu sau ba canh giờ ta có thể tự về không?"
"Tất nhiên. Nếu hết giờ mà ngươi chưa muốn về, Hồng Liên cũng sẽ tự động đưa ngươi đi. Giờ thì, để ta nếm thử món quà của tiểu Cơ Động hôm nay nào."
Nàng ngửa cổ uống một ngụm.
Chất rượu màu trắng ngà, đặc sánh như sữa chảy vào khuôn miệng kiều diễm.
Cơ Động nín thở quan sát.
Ly Kê Vỹ Tửu này hoàn toàn khác với ly "Nguyệt Dạ Dương Quang" hắn dành cho Dương Bỉnh Thiên.
Nếu trước đó là sự biết ơn, thì lần này, hắn rót vào đó một loại tình cảm không tên thuần khiết nhưng mãnh liệt.
Một Phẩm Tửu Sư thiên tài là kẻ có thể thổi linh hồn vào chất lỏng, và lúc này, tâm trí Cơ Động chỉ tràn ngập hình bóng của nàng, không một chút tạp niệm.
"Ồ..."
Liệt Diễm khẽ liếc nhìn hắn, đôi môi cong lên tuyệt đẹp:
"Hương vị này... khác hẳn lần trước. Tiểu Cơ Động, ngươi quả là một bậc thầy pha chế thực thụ. Nó tên là gì?"
"Là 'Bạch Sắc Nguyệt Lượng' (Trăng Trắng). Được tạo nên từ năm phần rượu Bacardi, một phần rượu chuối, một phần cốt dừa và ba phần nước cốt chanh. Sắc trắng ngà điểm chút vàng nhạt, thanh tao mà ngọt ngào, rất hợp với nữ tử."
Liệt Diễm gật đầu:
"Lần sau hãy rót ra ly, uống như vậy mới có phong vị, đừng lo về chuyện bốc hơi. Giờ hãy tu luyện đi, trong vòng bảo hộ của Hồng Liên, Bính Hỏa và Đinh Hỏa đã được tinh lọc để ngươi dễ dàng hấp thụ nhất. Ta cần thưởng thức từ từ ly rượu này. Ngày mai gặp lại."
Quang hoa lóe lên, hình bóng Liệt Diễm tan biến vào cõi hư ảo.
"Nàng có cảm nhận được tâm ý của mình trong rượu không?"
Cơ Động thẩn thờ.
Hắn vốn chẳng kinh nghiệm gì trong tình trường, giữa hắn và nàng lại là một khoảng cách mênh mông như trời với đất, chỉ đành gửi gắm tâm tư vào từng giọt rượu nồng.
Hắn khoanh chân, nhắm mắt định thần.
Mất hơn một canh giờ hắn mới bình ổn được nhịp đập của trái tim.
Ngay khi ý niệm vừa phát ra, Hỏa nguyên tố tại Địa Tâm như thủy triều vỡ đê, điên cuồng tràn vào.
Bính Hỏa mãnh liệt như mặt trời, Đinh Hỏa âm nhu như ánh trăng đồng thời hội tụ, hòa quyện vào ma lực trong cơ thể hắn.
Không còn sự bài xích như ở học viện, Cơ Động thấy mình như đang nằm trong một lò bát quái thiêng liêng.
Luồng năng lượng Song Hệ nồng đậm chảy qua kinh mạch, khiến làn da, xương cốt hắn run lên vì sảng khoái.
Chúng không ngừng tụ hội về lồng ngực, thiêu cháy mọi tạp chất, trui rèn cơ thể hắn trở nên tinh khiết hơn.
Đây là lần đầu tiên Cơ Động chạm đến chân cảnh của sự tu luyện.
Ý niệm của hắn tập trung cao độ, lục cảm mẫn tiệ giúp hắn thu hút ma lực nhanh hơn người thường gấp nhiều lần.
Dưới sự trợ giúp của mật độ nguyên tố kinh khủng tại Địa Tâm Hồ, tốc độ tiến cấp của hắn lúc này thậm chí còn vượt xa các thiên tài đơn hệ.
Sau một thời gian dài, hắn chủ động trở về. Hồng Liên đưa hắn lại căn phòng cũ.
Đạt đến Nhất cấp Học đồ, hai điểm ma lực trên lồng ngực hắn chỉ nhỏ như hạt đậu xanh.
Nhưng sau buổi tu luyện, chúng đã rõ ràng hơn hẳn.
Hắn nhận ra quá trình này không chỉ là tích lũy ma lực, mà là dùng ngọn lửa cực hạn để "thiêu rụi" những gì tầm thường trong cơ thể, giúp hắn dần trở nên tương thích hoàn toàn với lửa.
Hoàng hôn buông xuống, Cơ Động lại ngồi xếp bằng trong phòng.
Khi chân chính tu luyện tại học viện, hắn mới cảm thấy sự chênh lệch cay đắng.
Hỏa nguyên tố ở đây loãng đến mức chưa bằng một phần mười dưới Địa Tâm.
Hắn phải dùng toàn bộ ý niệm để chắt chiu, dẫn dắt từng tia lửa nhỏ nhoi trong không trung.
Thế nhưng, Cơ Động không từ bỏ. Dù chỉ là một phần trăm hiệu quả so với Địa Tâm Hồ, hắn vẫn trân trọng.
Bởi hắn hiểu, mỗi tia ma lực tích lũy hôm nay, đều là viên gạch xây nên ngai vàng của hắn trong tương lai.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận